Sáng nay Huy đi học ngoan lắm ạ, không khóc nhè và tự động chạy vào lớp. Mẹ thấy vui và hãnh diện vì con đã tiến bộ nhiều. Đợt này dù bị ho và khò khè nhưng Huy vẫn tích cực đi lớp lắm. Huy cũng đã biết kể chuyện ở lớp cho mẹ nghe theo gợi ý của mẹ.
Bây giờ Huy được 32 tháng rồi. cân nặng thì vẫn cứ tầm 13,5kg thôi. Nói thì nhiều kinh khủng bố mẹ phát mệt vì trả lời con. Nhưng chưa biết cách diễn đạt ý dài, nếu phải giải thích gì dài dài là cậu nói liên thiên, chẳng ai có thể hiểu được hết. Mong sao con khỏe mạnh, đi học ngoan và phát triển thật tốt.
Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008
Huy về quê nội giỗ ông nội 22-25/11
Mẹ chẳng mang máy ảnh nên ko chụp được tấm hình nào cả. Đi từ HN tại bến xe Lương Yên, may mà thoát được tắc đường ở Pháp Vân nhưng đi đường đê xóc quá, Huy nôn hết ra người mẹ. Sau đó thì ngủ cho đến khi về đến TP Thái Bình. Ăn trưa ở nhà chú Đàn. Huy với em Dương và Việt đùa nhau cười rinh rích chả chịu ngủ. Mẹ Thùy Dương phải bắt tách nhau ra mới chịu yên, nhưng Huy thì chẳng ngủ chút nào. Chiều thì có người chở về đến nhà (may quá ko phải đi xe buýt). Trên đường về, ghé qua nhà bá Sa, thắp hương cho bác Hiểu nữa, bá đang còn mệt sau khi mổ nên cũng không về tham dự buổi giỗ. Mọi người chào đón Huy thật vui. Chưa kịp vào nhà nhưng phát hiện một bọn trẻ con đang câu cá ở mương thủy lợi dẫn đầu là chú Đạt (nhà bà Bảy), thế là Huy lập tức đòi đi câu. Mấy ngày ở nhà, Huy chỉ bám chị Tâm, không chịu chơi với Trung và Việt, tranh dành đồ của Việt và Trung. Chị Tâm cũng phát chán vì thằng em quý chị quá, làm chị ko đi đâu được.
Giỗ ở quê thật vui, mọi người xúm lại làm cỗ, thịt ngan từ tối hôm trước. Mọi thứ đều được bà với các bác, các chú làm hết, mẹ con Huy chỉ phải ...ăn thôi. Mừng nhất là chú Dân lại có thêm em bé vừa mới chào đời. Chỉ có điều lại em trai. Ăn giỗ xong Huy và bố mẹ lại lên đường ra Hà Nội. Lần này, mẹ mua về được 1 nồi cá kho. Cá bống và cá đối. Nhờ bác Ngọt om trấu, ngon lắm. Thêm 1 bì rau và củ quả gọi là đặc sản quên nhà vừa ngon vừa rẻ. Kèm theo quà là 1 hộp trên 100 quả trứng gà nữa. Xem chừng xôm lắm. Các bác cứ trêu mẹ là đi buôn rau. Hi hi, chả mấy khi được ăn đồ ở nhà mà.
Giỗ ở quê thật vui, mọi người xúm lại làm cỗ, thịt ngan từ tối hôm trước. Mọi thứ đều được bà với các bác, các chú làm hết, mẹ con Huy chỉ phải ...ăn thôi. Mừng nhất là chú Dân lại có thêm em bé vừa mới chào đời. Chỉ có điều lại em trai. Ăn giỗ xong Huy và bố mẹ lại lên đường ra Hà Nội. Lần này, mẹ mua về được 1 nồi cá kho. Cá bống và cá đối. Nhờ bác Ngọt om trấu, ngon lắm. Thêm 1 bì rau và củ quả gọi là đặc sản quên nhà vừa ngon vừa rẻ. Kèm theo quà là 1 hộp trên 100 quả trứng gà nữa. Xem chừng xôm lắm. Các bác cứ trêu mẹ là đi buôn rau. Hi hi, chả mấy khi được ăn đồ ở nhà mà.
Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008
Mưa, lụt – Hà Nội trong biển nước
Chưa bao giờ Hà Nội lại bị 1 đợt mưa kéo dài với lượng mưa lớn như những ngày vừa qua. Bắt đầu từ 1h30 đêm ngày 30/10. Hơn 1 ngày rưỡi mưa ko dứt biến Hà Nội thành biển trong thành phố. Những nơi, trước đây ko bị ngập giờ thành sông hết. Chỗ nào vốn là rốn nước thì coi như sắm thuyền mà bơi. Láng Hạ, Thái Hà, Nguyễn Chí Thanh, rồi Giáp Bát, Định Công, Nguyễn Du, Ngọc Khánh… đều bị ngập nặng từ trận mưa này. Cuộc sống của người dân bị đảo lộn, đường ngập, công sở ngập, trường học ngập…Mọi người ở nhà, bọn trẻ ở nhà, trường học đóng cửa, công sở thưa thớt, vắng vẻ. Tại các chợ giá cả thực phẩm tăng vọt, rau xanh ko có, mọi người tranh cướp nhau để mua, mua nhanh kẻo ko có gì mà mua. Thật là khốn khổ cho người dân trong tình hình hiện nay.
Cơ quan mẹ, mọi người bị ngập ko đến được công sở, vắng hoe. Còn Huy thì nghỉ học vì nhà trường cho biết ko liên hệ được với người cung cấp thực phẩm, nếu các cháu đi học thì có khả năng sẽ ko có gì ăn. Tình hình này, ko biết mai có nhận các cháu đi học ko nữa. Thế thì chết phụ huynh, ai mà ở nhà trông con mãi được. May mà bố Huy nghỉ và ông cũng ở nhà mới có người trông Huy.
Cơ quan mẹ, mọi người bị ngập ko đến được công sở, vắng hoe. Còn Huy thì nghỉ học vì nhà trường cho biết ko liên hệ được với người cung cấp thực phẩm, nếu các cháu đi học thì có khả năng sẽ ko có gì ăn. Tình hình này, ko biết mai có nhận các cháu đi học ko nữa. Thế thì chết phụ huynh, ai mà ở nhà trông con mãi được. May mà bố Huy nghỉ và ông cũng ở nhà mới có người trông Huy.
Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008
Lớp học của Huy
Lớp nhà trẻ của Huy có 27 bạn tất cả. Trong đó, mẹ chỉ biết tên một số bạn, một số bạn thì gặp mặt ko biết tên, có bạn Phước, Hải Yến, Hải Anh... Gọi là cùng lớp nhưng do có bạn sinh đầu năm bạn sinh cuối năm nên trông có bạn còn bé lắm. Huy có lẽ là loại lớn ở lớp vì sinh đầu năm mà. Có điều, sau gần 3 tháng đi học thì Huy là bạn duy nhất khóc khi đến lớp (hic, mẹ hơi buồn). Đi học về thì ngoan, ko quấy như buổi sáng lúc chuản bị đi học. Tuần này đi học thì khá hơn, ko quấy nhưng cũng vẫn còn mè nheo.
Hôm vừa rồi, tết Trung Thu ở lớp, các bác chụp và gửi ảnh cho các cháu cho bố mẹ, mẹ đưa lên đây này:

Còn đây là hình ảnh các cháu học hát:
Hôm vừa rồi, tết Trung Thu ở lớp, các bác chụp và gửi ảnh cho các cháu cho bố mẹ, mẹ đưa lên đây này:
Còn đây là hình ảnh các cháu học hát:
Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008
Thư gửi người sắp lớn (Sưu tầm)
Thư gửi người sắp lớn
Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp, đừng sợ đừng e ngại đừng bối rối đừng lo lắng con nhé, nó sẽ đến mà không báo trước...
Thư được viết tay, bằng bút mực, bỏ vào phong bì dán kín, bên ngoài có dòng chữ “Con sẽ mở ra khi nghĩ mình muốn làm người lớn nhé”.
Ngày tháng năm,
Con gái thương của bố,
Bố nghĩ rằng con sắp làm người lớn, làm người lớn sẽ có nhiều vui buồn bâng khuâng lo toan vất vả, nhưng cũng thú vị và không thể tránh được. Con sẽ có những thay đổi tâm lý, sẽ suy tư hơn, sẽ tự hỏi về mình và về mọi việc quanh mình, sẽ mất dần sự hồn nhiên trẻ thơ, sẽ thích điều trước đây chưa bao giờ thích và sẽ ghét điều trước đây chưa bao giờ ghét. Barbie sẽ trở thành kỷ niệm và Teddy sẽ trở thành vật trang trí. Vậy đó, nghe kỳ cục nhưng nó là vậy đó.
Bố muốn kể con nghe câu chuyện về đoá hoa hướng dương, loại hoa mà con rất thích, trước khi đoá hoa hướng dương nở tươi đón nhận ánh sáng mặt trời và rực rỡ khoe cánh lung linh, đoá hoa đã phải trải qua giai đoạn chồi-nụ-nứt-bung, mỗi một giai đoạn như thế, có lẽ đoá hoa cũng ngỡ ngàng, bối rối và có một chút lo lắng.
Con cũng thế, con gái cưng của bố ạ, một đêm thức dậy, con sẽ thấy ngực mình nhức nhức, mùi mồ hôi mình khang khác, bên ngoài cửa sổ phòng con nắng sẽ lung linh hơn, con nhạy cảm hơn với tiếng động ánh sáng và có thể con sẽ khó chịu với tiếng nước róc rách.
Khi điều đó đến, hãy vui con nhé, vì con đang bước một bước đầu tiên vào thế giới người lớn.
Con sẽ xinh hơn, tóc con sẽ mượt mà hơn, sẽ lớn nhanh hơn, quần áo sẽ chật và ngắn nhanh hơn, con sẽ thích thích ghét ghét nhớ nhớ vui vui... chợt đến chợt đi... hãy tiếp tục viết nhật ký, ghi lại suy nghĩ tình cảm của mình như con vẫn làm nhiều năm nay, bé cưng nhé!
Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp, đừng sợ đừng e ngại đừng bối rối đừng lo lắng con nhé, nó sẽ đến mà không báo trước, trong lúc con ngủ, trong khi con học, trong lúc con chơi, trong khi con cười...
Con có nhớ quảng cáo của “Xì Tin” không, đó là lúc con sẽ sử dụng rồi đấy, chuẩn bị sẵn một cái trong cặp, hoặc trong phòng tắm của con, hoặc trong ngăn tủ bí mật của con, sẽ cần đến nó, bố nghĩ rằng con biết cách sử dụng, nếu không biết, hãy mạnh dạn hỏi, con nhé.
Trường hợp đó, khoa học gọi là chu kỳ kinh nguyệt, mỗi tháng xảy ra một lần, kéo dài khoảng bốn ngày, trong thời gian đầu của con, sẽ không đều đặn, tháng có tháng không, khi nhiều khi ít, tất cả những điều đó là bình thường, con ạ.
Con sẽ thấy một ít (hoặc nhiều hơn một ít) màu khác ở đáy quần lót, bố tin rằng không phải vì con té ngã hoặc vì con sâu chui vào, đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bé cưng của bố đang bắt đầu làm thiếu nữ. Khi điều đó xảy ra, con chỉ cần vào phòng vệ sinh, thay quần lót, rửa cái hoa, lắp băng vệ sinh loại mỏng vào đáy quần, mặc lại vào, thế thôi, đơn giản, khi con bước ra khỏi phòng vệ sinh, hít một hơi dài, ngẩng mặt lên, ưỡn vai ra và mỉm cười “mình đã là người lớn”.
Tất cả những điều đó là bình thường, con đừng quá sợ và quá lo lắng nhé, bố chỉ có thể nói với con là “chào mừng con vào thế giới người lớn”.
Bố yêu thương con thật nhiều, bây giờ và mãi mãi về sau.
Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp, đừng sợ đừng e ngại đừng bối rối đừng lo lắng con nhé, nó sẽ đến mà không báo trước...
Thư được viết tay, bằng bút mực, bỏ vào phong bì dán kín, bên ngoài có dòng chữ “Con sẽ mở ra khi nghĩ mình muốn làm người lớn nhé”.
Ngày tháng năm,
Con gái thương của bố,
Bố nghĩ rằng con sắp làm người lớn, làm người lớn sẽ có nhiều vui buồn bâng khuâng lo toan vất vả, nhưng cũng thú vị và không thể tránh được. Con sẽ có những thay đổi tâm lý, sẽ suy tư hơn, sẽ tự hỏi về mình và về mọi việc quanh mình, sẽ mất dần sự hồn nhiên trẻ thơ, sẽ thích điều trước đây chưa bao giờ thích và sẽ ghét điều trước đây chưa bao giờ ghét. Barbie sẽ trở thành kỷ niệm và Teddy sẽ trở thành vật trang trí. Vậy đó, nghe kỳ cục nhưng nó là vậy đó.
Bố muốn kể con nghe câu chuyện về đoá hoa hướng dương, loại hoa mà con rất thích, trước khi đoá hoa hướng dương nở tươi đón nhận ánh sáng mặt trời và rực rỡ khoe cánh lung linh, đoá hoa đã phải trải qua giai đoạn chồi-nụ-nứt-bung, mỗi một giai đoạn như thế, có lẽ đoá hoa cũng ngỡ ngàng, bối rối và có một chút lo lắng.
Con cũng thế, con gái cưng của bố ạ, một đêm thức dậy, con sẽ thấy ngực mình nhức nhức, mùi mồ hôi mình khang khác, bên ngoài cửa sổ phòng con nắng sẽ lung linh hơn, con nhạy cảm hơn với tiếng động ánh sáng và có thể con sẽ khó chịu với tiếng nước róc rách.
Khi điều đó đến, hãy vui con nhé, vì con đang bước một bước đầu tiên vào thế giới người lớn.
Con sẽ xinh hơn, tóc con sẽ mượt mà hơn, sẽ lớn nhanh hơn, quần áo sẽ chật và ngắn nhanh hơn, con sẽ thích thích ghét ghét nhớ nhớ vui vui... chợt đến chợt đi... hãy tiếp tục viết nhật ký, ghi lại suy nghĩ tình cảm của mình như con vẫn làm nhiều năm nay, bé cưng nhé!
Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp, đừng sợ đừng e ngại đừng bối rối đừng lo lắng con nhé, nó sẽ đến mà không báo trước, trong lúc con ngủ, trong khi con học, trong lúc con chơi, trong khi con cười...
Con có nhớ quảng cáo của “Xì Tin” không, đó là lúc con sẽ sử dụng rồi đấy, chuẩn bị sẵn một cái trong cặp, hoặc trong phòng tắm của con, hoặc trong ngăn tủ bí mật của con, sẽ cần đến nó, bố nghĩ rằng con biết cách sử dụng, nếu không biết, hãy mạnh dạn hỏi, con nhé.
Trường hợp đó, khoa học gọi là chu kỳ kinh nguyệt, mỗi tháng xảy ra một lần, kéo dài khoảng bốn ngày, trong thời gian đầu của con, sẽ không đều đặn, tháng có tháng không, khi nhiều khi ít, tất cả những điều đó là bình thường, con ạ.
Con sẽ thấy một ít (hoặc nhiều hơn một ít) màu khác ở đáy quần lót, bố tin rằng không phải vì con té ngã hoặc vì con sâu chui vào, đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bé cưng của bố đang bắt đầu làm thiếu nữ. Khi điều đó xảy ra, con chỉ cần vào phòng vệ sinh, thay quần lót, rửa cái hoa, lắp băng vệ sinh loại mỏng vào đáy quần, mặc lại vào, thế thôi, đơn giản, khi con bước ra khỏi phòng vệ sinh, hít một hơi dài, ngẩng mặt lên, ưỡn vai ra và mỉm cười “mình đã là người lớn”.
Tất cả những điều đó là bình thường, con đừng quá sợ và quá lo lắng nhé, bố chỉ có thể nói với con là “chào mừng con vào thế giới người lớn”.
Bố yêu thương con thật nhiều, bây giờ và mãi mãi về sau.
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008
Cảm nhận sự khác biệt thú vị
Bài này đọc được trên Dân trí, ngẫm có cái thú vị. Ghi lại đây để có lúc nào cần có thể tìm lại.
Những bức hình dưới đây được thiết kế bởi Liu Young, một sinh viên Trung Quốc theo học tại Đức. Những góc nhìn tuy không mới nhưng vẫn khá bất ngờ và thú vị về sự khác biệt giữa phong cách sống của phương Đông và phương Tây.
Trong 36 bức hình của mình để lột tả những sự khác biệt giữa “Đông” (tạm dùng từ này) và “Tây”, có vẻ như Liu Young đã nhận thấy rằng người phương Đông có nhiều thói khác biệt người phương Tây như “Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói, khi suy nghĩ hay giải quyết một vấn đề nào đó thường rất vòng vèo và hay làm mọi việc rối tung lên, khi phải xếp hàng thì vô tổ chức như cái chợ vỡ… trong khi "Tây" thì ngược lại.
Tuy nhiên, có một ưu điểm gần như là duy nhất của “Đông” so với "Tây" được Liu Young chỉ ra là dù thời tiết mưa nắng thế nào thì "Đông" vẫn luôn lạc quan hơn "Tây"!
Dù sao, đây cũng chỉ là quan điểm của cá nhân Liu Young mà thôi, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng chia sẻ và suy ngẫm xem sao.
(Màu xanh tượng trưng cho phong cách phương Tây; Màu đỏ tượng trưng cho phong cách phương Đông)
Quan điểm:

Cách sống:

Giải quyết vấn đề:

Sếp:

Giao thiệp:

Khi tức giận:

Khi xếp hàng đợi:

Đúng giờ:

Tiệc tùng:

Trong nhà hàng:

Phố phường ngày chủ nhật:

Du lịch:

Khuynh hướng:

Ba bữa mỗi ngày:

Phương tiện giao thông:

Tâm trạng và thời tiết:

Vị trí của trẻ em:

Cuộc sống của người già:
Những bức hình dưới đây được thiết kế bởi Liu Young, một sinh viên Trung Quốc theo học tại Đức. Những góc nhìn tuy không mới nhưng vẫn khá bất ngờ và thú vị về sự khác biệt giữa phong cách sống của phương Đông và phương Tây.
Trong 36 bức hình của mình để lột tả những sự khác biệt giữa “Đông” (tạm dùng từ này) và “Tây”, có vẻ như Liu Young đã nhận thấy rằng người phương Đông có nhiều thói khác biệt người phương Tây như “Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói, khi suy nghĩ hay giải quyết một vấn đề nào đó thường rất vòng vèo và hay làm mọi việc rối tung lên, khi phải xếp hàng thì vô tổ chức như cái chợ vỡ… trong khi "Tây" thì ngược lại.
Tuy nhiên, có một ưu điểm gần như là duy nhất của “Đông” so với "Tây" được Liu Young chỉ ra là dù thời tiết mưa nắng thế nào thì "Đông" vẫn luôn lạc quan hơn "Tây"!
Dù sao, đây cũng chỉ là quan điểm của cá nhân Liu Young mà thôi, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng chia sẻ và suy ngẫm xem sao.
(Màu xanh tượng trưng cho phong cách phương Tây; Màu đỏ tượng trưng cho phong cách phương Đông)
Quan điểm:
Cách sống:
Giải quyết vấn đề:
Sếp:
Giao thiệp:
Khi tức giận:
Khi xếp hàng đợi:
Đúng giờ:
Tiệc tùng:
Trong nhà hàng:
Phố phường ngày chủ nhật:
Du lịch:
Khuynh hướng:
Ba bữa mỗi ngày:
Phương tiện giao thông:
Tâm trạng và thời tiết:
Vị trí của trẻ em:
Cuộc sống của người già:
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)