Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

Ốm!!!

Hơn hai tháng qua dặt dẹo quá, mình tưởng đâu có thể đẩy lùi viêm xoang chuẩn bị cho hành trình tìm kiếm bé iu lần nữa mà anh xoang vẫn gõ cửa mũi mình vào lúc mình cần phải khỏe nhất. Khi biết đc một thiên thần nữa đang hình thành trong mình cũng là lúc xoang xuất hiện. Mình tự bảo và hành động tẩy chay thuốc. Nhưng rồi, mình đã thua. Thua thảm hại với cái mũi chảy ròng và cái họng bỏng rát. Ba đợt kháng sinh và nhiều thứ thuốc dân gian được áp dụng với tinh thần cao độ giữ lại bé yêu, song tới giờ thì chỉ mũi đỡ còn họng thì vẫn thế. Thật nản! Mình nản nhưng chưa nghĩ phải buông xuôi. Mình muốn điều thật tốt cho bé nhưng không biết có được không. Bước đầu bé phát triển tốt. Hình hài có ngon lành không thì phải chờ tới cuối tháng mới biết được. Mình luôn cầu mong mọi việc sẽ tốt đẹp. Mình sẽ không từ bỏ và sẽ đi tới cùng. Mong rằng con yêu cũng sẽ đồng hành cùng mình cho tới khi bé muốn chào đời. Cả nhà sẽ nồng nhiệt chào đón con ở phía trước.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008

Năm hết tết đến, thời gian cứ đi vùn vụt mà không cho ta ngoái đầu nhìn lại. Đôi khi giật mình thấy mọi sự thay đổi quá sức tưởng tượng.

Đôi khi ta muốn quay lại thời gian xa xưa, ngày ta còn bé để:
- khỏi phải lo toan cuộc sống cơm áo gạo tiền
- được tự do nghĩ về cuộc sống tươi đẹp và nhiều mong ước
- sống trong vòng tay của cả bố và mẹ
- được làm nhiều thứ mà mình muốn
....

Thời gian, phương thuốc diệu kỳ cho mọi sự đau khổ, cho mọi mất mát. Thời gian sẽ cuốn đi tất cả những gì trên đường nó đi qua, khổ đau, mất mát, niềm vui cũng như nước mắt. Tất cả!

Rồi mai đây, khi trở về với cát bụi, ta lại là ta ngày xưa.

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2007

Nỗi niềm...

Mẹ bảo đàn ông vô tích sự lắm con ạ, không chồng thì mang tiếng không chồng chứ có chồng thì cũng như không chồng. Mình thông cảm với hoàn cảnh của mẹ. Nhưng, mẹ ơi mỗi lần mẹ kể:

Con nhà bác A, cái thằng Thế sao mà nó khéo thế, khéo từ ăn nói đến kiếm tiền. mà cả 2 vợ chồng nó đều khéo...Rồi thằng Lâm cũng thế...

Con Mai nhà bà B nó chỉ học trung cấp kế toán, giờ ra trường chồng con rồi mỗi tháng nó kiếm được chục triệu, nhàn hạ mà chẳng vất vả gì, thằng chồng nó cũng kiếm ra tiền...

Con rể nhà dì C, lái xe thôi mà nó cũng kiếm được hơn chục triệu mỗi tháng, hai vợ chồng thì phải hai chục triệu chứ không ít....

Con Hương nhà bà D, lấy chồng giàu sướng thật....

Con gái người ta chúng nó khéo thế chứ, chọn anh nào giàu có mới lấy...
....
là con lại thấy chạnh lòng và nghĩ xa xăm. Sao mẹ cứ hay so sánh một cách thiên về vật chất thế nhỉ, có phải cứ có tiền là có hạnh phúc đâu cơ chứ. Con chưa bao giờ than khổ với mẹ vì lấy chồng xa hay lấy chồng nghèo. Yêu ai lấy ai là việc của con, có thế nào con hưởng thế ấy. Mẹ đừng so sánh thế nữa mẹ nhé.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007

Nhớ Trung thu thời xưa....

Trung thu, năm nào chẳng có trung thu nhỉ? Nhưng đối với mình thì trung thu chưa năm nào giống năm nào cả. Hồi trước, khi đất nước đang trong thời bao cấp và ngay cả khi xóa bỏ bao cấp thì cái bánh nướng bánh dẻo vẫn là đồ xa xỉ trên thị trường. Lúc đó, được ăn một miếng bánh dẻo hay nướng sao mà ngon đến thế. Rồi các trái cây khác nữa chứ. Chị em mình thường nhặt các hạt bưởi, bóc vỏ rồi xâu vào 1 sợi dây thép và mang phơi từ trước ngày Trung thu, và để giành đến đêm Trung thu thì đốt. Làm gì có tiền mà mua đèn ông sao hay đèn cù. Cả bọn tập trung ở trong sân của khu tập thể ăn uống hát hò rồi đốt dây bưởi hoặc đuốc làm bằng giẻ tẩm dầu hỏa và kéo nhau đi xung quanh khu, chơi đùa rầm rầm.... Sáng dậy rửa mặt mũi cứ đen ngòm khói đuốc. Nó thực sự là cái tết mà bọn trẻ mong đợi.

Bây giờ, khi cuộc sống khấm khá hơn, mọi thứ đều dễ dàng mua bằng đồng tiền. Trung thu ko chỉ là tết của trẻ con nữa mà cả người lớn cũng cho là dịp tốt để đi thăm hỏi, biếu xén...Thanh niên thì coi như dịp để tụ tập đi chơi. Người ta ko còn thích và hào hứng ăn bánh nướng bánh dẻo nữa. Nó trở thành vật trao đổi biếu tặng. Mình ko còn thấy háo hức trung thu như xưa, có thể tại mình đã quá tuổi đó rồi. Cu con nhà mình đi chơi Trung thu thì thích lắm mặc dù nó chưa biết gì mấy nhưng mình tin là nó sẽ cảm nhận về Trung thu khác mình.

Trung thu, Trung thu...

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

Ngày...

Bà ngoại Huy ốm mấy ngày nay. Bà bị viêm họng, cúm đau người sau đó thì tức ngực. Nhưng mà bà gan lì không chịu uống thuốc gì. Chỉ đồng ý uống thuốc cốm của Huy. Hic, bà thương con thương cháu nhưng không nghĩ đến bản thân. Mình muốn đưa bà đi kiểm tra tim mạch xem thế nào vì cũng nghe bà nói bà bị đau lâu nay. bà chỉ sợ đi khám tốn kém nên từ trước đến giờ toàn chối không chịu đi. Mình liên hệ với Châu nhờ hỏi bác sĩ tim mạch rồi nhưng bà kiên quyết không đi, nói rằng mệt lắm không đi được, lần lữa chờ khi nào khỏe mới đi. Nghĩ đến lúc mình ốm đau, mẹ chăm sóc lo lắng, giờ mẹ ốm mình ko làm được như vậy cũng thấy chạnh lòng lắm. Người ta bảo "Nước mắt chảy xuôi" ngẫm nghĩ mãi cũng thấy hợp lý và hoàn toàn có lý. Mai rồi khi mình già đi, thì Huy và em nó cũng phải chăm lo cho các con nó giống mình chăm con bây giờ. Lại nước mắt chảy xuôi. Bố mẹ chẳng bao giờ trách móc mình về việc này cả nhưng là con mình thấy ko làm tròn nghĩa vụ của người con, bứt rứt và trăn trở lắm. Mong làm sao bố mẹ khỏe mạnh và sống vui vẻ là mình thấy vui rồi.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2007

Ngày....

Hic, hôm nay mẹ tét đít con hai cái và bắt đứng vào góc nhà vì con mè nheo và không chịu ăn sáng. Con khóc ngặt và cứ cố đi về phía bố để cầu cứu. Mẹ lại lôi con vào bắt đứng ở góc nhà. Mẹ kiên quyết mà cũng muốn trào nước mắt. Mẹ nói với bà và bố không được ai nói gì với con để tự con nín và không cho ăn nữa mà cất cháo đi đến trưa mới cho ăn. Rồi mẹ chuẩn bị đi làm. Con nhìn thấy thế vừa khóc vừa chạy lại mẹ đòi theo. Mẹ cứ giả vờ lờ đi và lên xe phóng đi. Bà đón con từ tay bố mà con khóc ngặt. Thương quá, nhưng con cũng hư lắm. Mẹ chưa biết nên xử trí việc này ra sao chứ ngày nào con cũng mè nheo thế thì chẳng mấy mà hư. Mẹ sẽ bàn lại với bà và bố việc này. Mong rằng con sẽ tiến bộ lên. Mẹ sẽ giành thời gian hơn để trò chuyện với con, giúp con nói thêm nhiều từ và hiểu biết hơn.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2007

Ngày....

Con hay khóc lóc và mếu máo khi bố mẹ đi làm, khi con ăn hay khi ko thấy bố mẹ đâu. Mẹ hay quát và nói to làm con lại càng khóc. Có hôm ăn một bữa mà khóc đến mấy lần. Mẹ cũng xót xa lắm con ơi, có người mẹ nào không buồn khi thấy con khóc đâu. Nhưng con ơi, con hiểu cho mẹ, mẹ chỉ muốn con ăn con ngủ chứ mẹ có bắt con phải làm gì đâu mà khóc. Ông bà vẫn thường nói với mẹ rằng bây giờ có con rồi mới biết sự vất vả của ông bà xưa kia nuôi mẹ và các cậu dì. Vất vả mẹ không ngại, mẹ chỉ buồn khi con không nghe lời mẹ. Mẹ biết con còn bé, tuy chưa biết nói xong con đã hiểu nhiều thứ. Mẹ mong con ngày một lớn khôn và trưởng thành. Mẹ mong lắm.

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2007

Mình làm được gì?

Nhiều khi tự hỏi mình làm được gì?
Làm con?
Mình vẫn phải để bố mẹ lo lắng cho cuộc sống của mình. Mình vẫn phải nhờ mẹ trông con cho để đi làm, nhờ bố giúp đỡ từng phích nước nóng để tắm cho con. Rồi mình chưa có nơi ở ổn định phải sống với bố mẹ, rồi đi thuê, nói tóm lại là bấp bênh, chưa đâu vào đâu.

Làm vợ?
Mình chưa chăm lo cho chồng nhiều trong cuộc sống. Ít khi tâm sự cùng chồng hay tại chồng ít nói nên nhu cầu tâm sự của mình chuyển hướng đi chỗ khác? Nhiều lúc mệt mỏi công việc, con cái cũng nói năng chưa được, chồng phê bình rồi đấy.

Làm mẹ?
Mình hay mắng và thi thoảng đét đít con mỗi khi con ỉ ôi, khóc lóc và mếu máo. Con nhiều khi lười ăn lắm, toàn ngậm, chạy và hất tay mẹ ra mỗi khi mẹ cho ăn. Rồi phải bày các trò mới ăn được một miếng. Mình muốn áp dụng một số phương pháp dạy con của các mẹ trên WTT nhưng chưa làm được. Mình thường giành phần chăm sóc con hơn bố nó có điều bị lên án là chăm quá. Đúng là làm mẹ khó thật, mình phải học thêm nhiều lắm.

Làm chị?
Trước đây cứ nghĩ là mình cũng có quan tâm và trách nhiệm nhiều, đóng góp nhiều, nhưng giờ nghĩ lại thì thấy điều đó chưa là gì. Mình chưa quan tâm đến các em nhiều, không biết được khó khăn của chúng nó để có thể giúp, chưa từng là chỗ dựa cho chúng nó.

Không biết rồi sau này, mình còn thêm những vai trò gì nữa nhưng càng ngày càng thấy mình đóng vai khó quá, ở mỗi vị trí mình đều thấy cái nhược điểm của mình. Mình thấy mình chưa làm tốt bất cứ vai trò nào cả.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2007

Ôi mưa....

Hic, hôm qua mình bị mưa ướt hết. Chán thế chứ, tuần trước đi xe của bà ngoại nên bỏ áo mưa vào cốp xe. Hôm qua đi xe mình quên ko lấy áo mưa. Đi qua cầu Vọng rồi mới thấy mưa to quá, nếu ko mua áo giấy thì chắc hỏng. Mình dừng lại mua 1 cái, chưa xỏ vào người xong đã ...toạc. Phải lấy cái nữa, mặc mãi mới vào. Lên xe đi tiếp, hic càng đi càng mưa to, mình cố gắng đi làm sao về cho nhanh vì chẳng có chỗ nào trú cả hơn nữa cũng muốn về nhanh với con. Về đến nhà lại phải xé cái áo mưa mới chui ra được, ướt hết tay và ngực áo nên ko tài nào thoát ra khỏi cái áo đó. Thế là mất oan 2 cái áo mưa mà vẫn bị ướt. Đúng là có ăn nhạt mới thương đến mèo. Từ trước đến giờ đi học hay đi làm đều ở gần, giờ chuyển đến ở với bà ngoại đi xa mới thấy thấm cho những ai đi làm xa.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2007

Tâm sự biết ngỏ cùng ai

Nếu cả ngày không nói chuyện một mình thì chắc nhà mình như lăng Bác. Toàn 1 mình mình đối thoại trong khi chồng thì ừ...ừ... Làm sao mà ít nói thế không biết, cứ như người ta đánh thuế nói vậy. Các bác cứ khuyên là tính nó thế chứ lắm lúc em thấy cũng stress lắm lắm. em cũng cố gắng quên đi nhưng mà thực sự là khó chịu. Chưa có cách gì để cải tổ đây ạ.

Ngày...

Mẹ lại góp í về chuyện chồng ít mồm miệng. Khổ lắm cơ, trước khi đến nhà bà là đã dặn dò chồng rồi đấy. Ấy vậy mà vẫn không thay đổi gì cả. Cứ làm như nói thì nó đau mồm í. Tức lắm cơ. Mình phát xấu hổ với mẹ nên đã nóng nảy nói lại. Mình chưa giải quyết được việc này triệt để lần nào cả. Biết rằng thay đổi tính cách là khó nhưng theo mình cũng ko phải là không thể. Cứ như thế này chắc mình cũng đành bó tay mất.

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2007

Ngày...

Vợ chồng mình tính toán ở riêng vậy mà sau một năm mọi việc lại không như mình mong muốn. Trong tháng này thì sẽ trả nhà cho bà Luận ông Việt, ở nhà bà rất thích nhưng bây giờ không có ai trông Huy nên đành trả lại vậy. Lại một từ tiếc. Không biết khi nào thì khu này bị giải toả, chờ đợi mãi rồi mà vẫn chưa thấy gì, nếu có ở đây thì cũng không được bao lâu. Trước mắt cứ về bà ở tạm, rồi tính tiếp. Mình không biết có đi học được không nữa.

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2007

Mình chuẩn bị đi học

Hôm nay nộp hồ sơ để học bằng 2, quyết tâm lắm không biết có học được ko. Đi học thì mình không ngại bằng cái không chăm con được, con dần lớn hơn cũng biết nhiều hơn và mẹ cũng muốn bên con nhiều hơn. Hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp. Cố lên nào!!!

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2007

Ngày 21/7/2007

Hai hôm nữa là Huy tròn 16 tháng tuổi. Hôm qua mẹ đã kiểm tra các số đo của Huy.
Cân nặng: 12.3 kg
Chiều cao: 83 cm
Tình trạng răng lợi: đã có 10 cái bao gồm 2 răng hàm dưới
Ghi chú: Răng hàm trên lâu mọc ra thế nhỉ?
Tình trạng ngôn ngữ: đang học nói, "thời tiết đấy!", "ai đấy?" "lại đây", còn mẹ thì con gọi là gì nhỉ, à à "bẹ bẹ", "bạ, bạ"
Dạo này hay khóc mếu và hờn lắm, cứ ỉ ôi, lười cả rửa mặt nữa, hic hic