Công trường hối hả với việc chuyển quân, thiết bị, xây dựng lán trại... Công việc của chúng tôi tại VP cũng nhiều hơn. Tuy nhiên, tiến độ thi công vẫn bị KSTV phê là chậm. Hai năm đầu tiên chẳng làm được mấy. Tất cả nhờ sự tài tình của sếp trưởng mà công việc dần đi vào guồng. BĐH có một số người về nước, nhân sự thay đổi từ cấp cao trở xuống, một số người nơi khác chuyển đến. Trong số đó có một người làm trái tim tôi rung động. Tôi đã tốn ko biết bao nhiêu nước mắt cho người này cũng như những gì quý giá nhất của tôi. Mọi người đều đã thay đổi cách nhìn đối với tôi. Tôi đã ko còn nhận ra chính mình nữa. Hai năm quá đủ cho tính thương người của tôi và rồi tôi đã quyết định cho mình một hướng mà ko thể nào khác được đó là chia tay không một lời giải thích. Thời gian đã làm vết thương lòng của tôi lành nhưng vết sẹo nó để lại là quá lớn. Tôi muốn quên đi mà ko thể nào quên được. Tôi đành sống với nó, để nó tồn tại như một phần cuộc sống của tôi...
Mà thôi, tôi ko muốn nhắc đến những kỷ niệm buồn nữa. Tôi nhớ lại mùa mưa đầu tiên đến cùng với Tết Lào. Năm đầu tiên đón tết Lào tôi bị ướt như chuột lột, người ngợm toàn bột, nhọ nồi và son. Những năm sau, tôi trốn biệt trong nhà và tránh ra ngoài vào những ngày đó. Tết cổ truyền Lào Pi May rơi vào ngày 13-15/4 hàng năm. Lúc đó trời bắt đầu những cơn mưa đầu mùa, cung cấp nước để dân trồng lúa. Tục lệ là ai bị ướt nhiều trong ngày tết là người gặp nhiều may mắn. Tôi vẫn chưa thể quen với tục lệ đó và sợ bị ướt lắm. Tuy thế, ngày tết thật vui, dân làng tổ chức thâu đêm, có hội (Bun-tiếng Lào) nữa. Tôi cũng nhiều lần đi bun rồi, và nó cũng như hội ở các làng quê ở Việt Nam, được tổ chức để cầu cho mưa thuận gió hòa, phật phù hộ đội trì cho chúng sinh. Ngày có hội Bun, dân làng mặc quần áo đẹp, ai cũng cười nói vui vẻ cho dù cuộc sống của họ còn gặp nhiều khó khăn, còn nhiều bữa đói. Tôi ở đây vài năm nhưng rất ít khi gặp cảnh đánh cãi chửi nhau, họ sống rất hòa thuận và tình cảm. Tôi rất thích đức tính này của họ.
Bạn bè người Lào rất quý tôi, họ hay mời tôi tham gia vào những cuộc vui của họ, như đi chơi, đám cưới, sinh nhật... Đám cưới ở Lào tôi đi cũng nhiều, nhưng toàn ăn xong ở nhà mới đi vì tôi sợ phải ăn nhiều món mà mình ko biêt nguồn gốc là cái gì. Thiếp mời cũng có cái khác VN. Phong bì sẽ đề tên người được mời (bao giờ cũng phải đi 2 người và dùng cái phong bì đó để bỏ tiền mừng), bên trong thiếp mời ghi ra một loạt tên quan viên hai họ, cuối cùng mới đến tên cô dâu chú rể. Tiệc cưới thì ăn theo kiểu buffet. Hic, thú thực là lần đầu tiên tôi tham dự 1 đám cưới mà đến lúc ăn ko biết chen vào chỗ nào để lấy đồ ăn vì lúc đó mọi người đều tỏa về các bàn đựng thức ăn. Tôi phải nhờ người lấy và cũng chỉ dám ăn gà và xôi thôi. Nhoằng 1 cái là đã hết đồ ăn, chậm chân là ko còn gì mà chén nữa. Vui nhất là đám cưới hay có nhảy Lăm vông, điệu múa truyền thống của Lào. Tôi tập mãi mà cái tay và chân chẳng ăn nhịp với nhau gì cả. Mọi người đều múa rất đẹp, nhất là phụ nữ, tay họ mới dẻo làm sao. Nam giới thì ko múa đẹp bằng, chỉ làm nền cho phụ nữ thôi. Có 1 điều mà tôi nhận thấy trong các bữa tiệc của Lào là uống rất nhiều rượu cứ như họ sinh ra là để uống rượu vậy.
Tôi còn nhớ được ăn rất nhiều món ăn của Lào mà tôi cho là ngon. Có thể kể đến cơm nếp nương, nộm đu đủ (tôi rất thích, khi về nước tôi cũng đã nhiều lần làm để ăn và cảm thấy vẫn rất ngon), cá chua, ong non hấp, trứng kiến, sâu chít (món này tôi ăn no được, sao mà béo và thơm thế, chẹp chẹp...). Một số món mà cấp dưỡng BĐH nấu thì cũng tuyệt cú mèo: ba ba nấu chuối, thịt bê, nai khô, trăn... Nơi tôi ở là vùng núi nên các sản vật núi rừng nhiều như ba ba, cầy hương, chồn, cáo, chim... Ở chợ thị xã nhiều nhưng nhiều con khi được mang tới chợ đã bốc mùi vì chết lâu ngày. Chúng tôi chẳng bao giờ dám ăn những thứ đó, chỉ quanh quẩn các món truyền thống theo khẩu vị Việt mà thôi. Sau này, khi BĐH rút hết quân, tôi làm cấp dưỡng cũng chỉ dám ăn theo kiểu người Việt thôi. Một số món Lào mà nghe thấy chúng tôi đã sợ đó là món phèo bò hoặc lợn (nước trong lòng non của con bò, lợn, sau khi mổ ra sẽ được giữ lại làm nước chấm, ặc ặc ), nhái ôm măng còn nguyên da và chân móng vuốt... Một món tôi thích nữa đó là ngô luộc (món này tôi lại nhớ bà May) và măng tây. Rất ngon có điều măng tây thì hơi đắt.
Sở thích của tôi là đi bộ sau mỗi ngày làm việc. Sau nhà BĐH là những quả đồi thấp, nhấp nhô xanh mướt toàn cỏ. Hết giờ làm việc là tôi lại dành cho mình khoảng thời gian đi bộ lên những quả đồi đó. Hồi ở Lào làm việc, tôi còn có sở thích nuôi chó và trồng rau nữa. Rau thì tôi trồng ko đậu lắm nhưng chó thì tôi nuôi có vẻ mát tay. Rất nhiều lứa chó tôi nuôi và mọi người đem về nước làm quà nữa. Khi về nước tôi cũng mang theo 1 con chó mà tôi gắn bó gần như toàn thời gian tôi ở Lào với cái tên là Cộc (ví khi mẹ nó đẻ nó ra nó là con trắng vá đen duy nhất và có 1 cái đuôi bé tí như đuôi thỏ). Tiếc rằng, sau khi về nước tôi ko nuôi được nên đã để cho mẹ tôi nuôi và rồi nó cũng bị chết (ốm quá bị đem thịt). Chiều chiều tôi leo đồi cùng 2 con chó, tụi chó thì chạy nhảy lung tung, sục sạo khắp các quả đồi và chạy theo tôi. Thời gian đó thật thoải mái làm sao. Có việc vui buồn gì tôi cứ đi bộ là gần như được giải tỏa hết. Tôi giữ được sức khỏe trong suốt thời gian tôi làm việc ở đó, chẳng bị ốm nặng. Tất nhiên, xụt xịt thì ko tránh khỏi nhưng ko bị ốm là may lắm vì ở đó phương tiện cứu chữa cũng như bệnh viện của dự án cách xa hơn 30 km, bệnh viện tỉnh thì chẳng dám vào. Nói tóm lại tốt nhất là đừng có ốm. Bố tôi chỉ sợ tôi bị sốt rét khi đi làm ở đây thôi. Cũng nhờ luyện tập đi bộ, chạy bộ mà tôi luôn khỏe mạnh để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 28 tháng 7, 2008
Những ngày trên đất bạn Lào (tiếp)
Công việc của tôi bận rộn với dịch văn bản, đi họp, đi công trường. Tôi đã quen với việc của mình nhanh chóng tuy rằng còn phải học tập rất nhiều. Tôi học được tính kiên nhẫn, nhìn nhận và giải quyết sự việc hết sức bình tĩnh của sếp trưởng, lạc quan của sếp phó và vui vẻ hết mình trong công việc của đám kỹ sư trẻ. Phải nói là tôi học được khá nhiều điều ở đây và mất khá nhiều điều nữa....
Tôi đã có một số người bạn bản xứ. Trong số họ có người để lại cho tôi tình cảm sâu sắc nhưng cũng có người thì ko
Đầu tiên có thể kể đó là chị giúp việc. Chăn son, là tên của chị. Thời gian đầu thì chị thể hiện là người tử tế, nhưng về sau thì ko còn như thế nữa nên tôi cũng chỉ giữ mối quan hệ xã giao thôi.
Người thứ hai đó là chị Òn (tiếng Lào có nghĩa là màu hồng...). Tôi biết chị vì ở chỗ tôi mấy người đứng tuổi hay đi ăn thịt nướng uống rượu buổi tối. Mọi người hay lên quán của chị. Chị là người béo, rất béo nhưng lại là người hay cười và rất tốt bụng. Nhà nghèo nên mấy chị em chị mở quán bán thịt nướng bên đường (gần nơi chúng tôi thuê trụ sở của BĐH lúc sang Lào ở). Sau này, mọi người cũng ít đến đó và một số người thì về nước. Tuy nhiên tôi vẫn giữ mối quan hệ với chị cho tới ngày tôi về nước, cho dù vốn tiếng Lào của tôi ít ỏi.
Người tiếp theo có lẽ là đám kỹ sư người Lào mà tôi có dịp tiếp xúc trong công việc, đó là Khamnone, Mouane, Amphayvanh, Bulikhit (bác này thì già rồi, làm hành chính cho bọn KSTV), Sanane (dò mìn, sau này tôi được biết anh bị mất một chân trong một lần đi dò mìn và vợ anh đã bỏ anh, anh rơi vào rượu chè), Phasouk (dò mìn) (hiện tại tôi vẫn còn liên lạc)... Những người này hầu đều có cảm tình đặc biệt với tôi (tôi nhận thấy như vậy ko biết có chủ quan quá hay ko?) tôi nghĩ rằng có vẻ mình là nữ và hơi nhạy cảm chăng. Một trong số đó đã cùng tôi đi chơi tối và một số buổi khác nữa nhưng cũng chẳng đi đến đâu. Tôi lúc đó chỉ đơn giản nghĩ là mình kết bạn thôi chứ ko nghĩ xa hơn.
Thân nhất với tôi có lẽ là Pao và Ót. Hai cô bạn người Lào độ tuổi 20. Các cô này thích trò chuyện với các anh VN là chính. Hai cô thể hiện hai phong cách người Lào khác nhau cho dù nhà mỗi cô đều có điều kiện kinh tế, có anh đi du học nước ngoài. Tôi có nhiều buổi đi chơi với hội bạn này, rất vui như lần đi thác gì đó (tôi chẳng thể nhớ nổi tên), rồi bạn của 2 cô này học ở VN mấy năm tôi đều đến chơi, mỗi lần bạn đó về nước đều có dịp gửi quà cho các cô. Tiếc rằng, tôi ko thể thường xuyên liên lạc với 2 bạn này do bất đông ngôn ngữ. Tôi thì ko thể viết được tiếng Lào, còn 2 bạn này thì chỉ biết tiếng Lào, chúng tôi chỉ giao tiếp bằng lời nói được thôi. Khoảng cách địa lý không cho phép chúng tôi phát huy được sở trường của mình. Dầu sao, tôi vẫn rất nhớ các bạn...
Tình cảm nhất đối với tôi có lẽ chính là bà May. Một người phụ nữ góa chồng, nghèo nhưng rất tốt bụng và thật thà. Bà kết bạn với 1 người trong cơ quan tôi, qua đó chúng tôi quen nhau, nhưng bà coi tôi như con, có cái gì ăn cũng đem cho. Tình cảm đó làm cho tôi đỡ quạnh hiu nhớ nhà. Tôi thỉnh thoảng ra nhà bà ăn cơm, hoặc khi đi chợ thì tôi thường xuyên ra hàng của bà chơi. Khi tôi về nước, bà tiễn tôi thật cảm động làm tôi rơi nước mắt.
Bạn bè cũng không nhiều nhưng mỗi người đều để lại trong tôi những kỷ niệm, tôi nhớ mãi trong lòng cho dù tôi đã rời nơi đó đã 6 năm rồi. Cuộc sống của tôi cũng có nhiều thay đổi song tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có dịp đến thăm lại nơi này, thăm lại những người bạn cũ của tôi.
Tôi đã có một số người bạn bản xứ. Trong số họ có người để lại cho tôi tình cảm sâu sắc nhưng cũng có người thì ko
Đầu tiên có thể kể đó là chị giúp việc. Chăn son, là tên của chị. Thời gian đầu thì chị thể hiện là người tử tế, nhưng về sau thì ko còn như thế nữa nên tôi cũng chỉ giữ mối quan hệ xã giao thôi.
Người thứ hai đó là chị Òn (tiếng Lào có nghĩa là màu hồng...). Tôi biết chị vì ở chỗ tôi mấy người đứng tuổi hay đi ăn thịt nướng uống rượu buổi tối. Mọi người hay lên quán của chị. Chị là người béo, rất béo nhưng lại là người hay cười và rất tốt bụng. Nhà nghèo nên mấy chị em chị mở quán bán thịt nướng bên đường (gần nơi chúng tôi thuê trụ sở của BĐH lúc sang Lào ở). Sau này, mọi người cũng ít đến đó và một số người thì về nước. Tuy nhiên tôi vẫn giữ mối quan hệ với chị cho tới ngày tôi về nước, cho dù vốn tiếng Lào của tôi ít ỏi.
Người tiếp theo có lẽ là đám kỹ sư người Lào mà tôi có dịp tiếp xúc trong công việc, đó là Khamnone, Mouane, Amphayvanh, Bulikhit (bác này thì già rồi, làm hành chính cho bọn KSTV), Sanane (dò mìn, sau này tôi được biết anh bị mất một chân trong một lần đi dò mìn và vợ anh đã bỏ anh, anh rơi vào rượu chè), Phasouk (dò mìn) (hiện tại tôi vẫn còn liên lạc)... Những người này hầu đều có cảm tình đặc biệt với tôi (tôi nhận thấy như vậy ko biết có chủ quan quá hay ko?) tôi nghĩ rằng có vẻ mình là nữ và hơi nhạy cảm chăng. Một trong số đó đã cùng tôi đi chơi tối và một số buổi khác nữa nhưng cũng chẳng đi đến đâu. Tôi lúc đó chỉ đơn giản nghĩ là mình kết bạn thôi chứ ko nghĩ xa hơn.
Thân nhất với tôi có lẽ là Pao và Ót. Hai cô bạn người Lào độ tuổi 20. Các cô này thích trò chuyện với các anh VN là chính. Hai cô thể hiện hai phong cách người Lào khác nhau cho dù nhà mỗi cô đều có điều kiện kinh tế, có anh đi du học nước ngoài. Tôi có nhiều buổi đi chơi với hội bạn này, rất vui như lần đi thác gì đó (tôi chẳng thể nhớ nổi tên), rồi bạn của 2 cô này học ở VN mấy năm tôi đều đến chơi, mỗi lần bạn đó về nước đều có dịp gửi quà cho các cô. Tiếc rằng, tôi ko thể thường xuyên liên lạc với 2 bạn này do bất đông ngôn ngữ. Tôi thì ko thể viết được tiếng Lào, còn 2 bạn này thì chỉ biết tiếng Lào, chúng tôi chỉ giao tiếp bằng lời nói được thôi. Khoảng cách địa lý không cho phép chúng tôi phát huy được sở trường của mình. Dầu sao, tôi vẫn rất nhớ các bạn...
Tình cảm nhất đối với tôi có lẽ chính là bà May. Một người phụ nữ góa chồng, nghèo nhưng rất tốt bụng và thật thà. Bà kết bạn với 1 người trong cơ quan tôi, qua đó chúng tôi quen nhau, nhưng bà coi tôi như con, có cái gì ăn cũng đem cho. Tình cảm đó làm cho tôi đỡ quạnh hiu nhớ nhà. Tôi thỉnh thoảng ra nhà bà ăn cơm, hoặc khi đi chợ thì tôi thường xuyên ra hàng của bà chơi. Khi tôi về nước, bà tiễn tôi thật cảm động làm tôi rơi nước mắt.
Bạn bè cũng không nhiều nhưng mỗi người đều để lại trong tôi những kỷ niệm, tôi nhớ mãi trong lòng cho dù tôi đã rời nơi đó đã 6 năm rồi. Cuộc sống của tôi cũng có nhiều thay đổi song tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có dịp đến thăm lại nơi này, thăm lại những người bạn cũ của tôi.
Những ngày trên đất bạn Lào (tiếp)
Tết Dương lịch (1999), chúng tôi có một bữa liên hoan ăn tết tại BĐH. Chẳng hiểu hôm đó tâm trạng tôi vui hay buồn mà tôi đã uống rượu say. Mọi người kể lại phải bôi vôi vào gan bàn tay và chân cho tôi. Còn tôi thì ăn cháo mất vài hôm và cảm giác lâng lâng đến cả tuần. Sau này, một số kỹ sư người Lào còn nhắc lại làm tôi cảm thấy thật xấu hổ.
Tết Nguyên đán năm đó tôi được GĐ cho phép về nghỉ trước tết 1 tuần. Đó là chuyến về nhà đầu tiên kể từ khi tôi đặt chân sang Lào. Lúc đó tôi rất vô tư đi về rồi vô tư đi sang tiếp tục làm việc mà không nghĩ được rằng bố mẹ và các em ở nhà rất thương cho tôi phải ăn tết xa nhà. Có lẽ tôi cũng khó mà giải thích được tâm trạng của tôi lúc đó nữa. Dù sao tôi cũng ăn têt xa nhà lần đầu tiên trong đời. Được cái tôi là nữ duy nhất tại BĐH nên sếp toàn cho đi nhờ xe mỗi lần tôi được nghỉ phép hoặc tranh thủ về nước. Chuyến đi của tôi để lại cho bố mẹ và các em bao nhiêu nỗi buồn mà tôi mãi sau này mới biết được.
Trở lại Lào trong những ngày giáp tết, không khí núi rừng cũng đượm màu mùa xuân, cảnh vật tươi sáng, hoa mận và hoa đào nở rực bên đường. Những đoàn xe hối hả chở những cành đào rừng về xuôi kịp đón tết Nguyên đán. Lòng tôi chợt cảm thấy bồi hồi... Tết đó, mọi người phải ở tạm trong khu nhà đang con làm dang dở, mọ người chen chúc ở và làm việc trong khu nhà văn phòng. Tôi được ưu tiên ở trong một phòng...ko có cửa phải dùng tạm 1 tấm phiên liếp. Cuối cùng mọi người cũng giúp tôi có 1 cái cửa chắc chắn. Ơn chúa (thực ra là ơn mọi người), từ hôm đó tôi ko phải lo mỗi khi đi ngủ nữa. Ngày 29 tết, BGĐ cho một số người về quê ăn tết nhưng phải sang vào ngày 3 tết. Tuy được nghỉ ngắn nhưng đối với những người được về thì đó cũng thật là có ý nghĩa. Đêm giao thừa, mọi người cũng chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như ở Việt Nam, cũng bánh chưng, cành đào, giò.... Chúng tôi thức suốt đêm để đón giao thừa. Thậm chí trước đó còn đi ra thị xã để chơi. Tôi thức đến 5 h sáng thì đi ngủ. Khi ấy, tôi chẳng nhớ là vui hay buồn nữa, tôi chỉ nhớ đã gọi điện cho bố và mẹ để chúc mừng năm mới.
Sáng mùng 1 Tết, chúng tôi ăn uống qua loa rồi chúng tôi mượn xe ô tô đi chơi. Bọn tôi đi đến một nơi mà ở đó mọi người gọi là suối nước nóng. Tôi cũng chẳng biết gọi tiếng Anh là gì, mãi về sau KSTV mới nói đó là Hot Spring. Đó là nơi cách chỗ chúng tôi ở khoảng 70km về phía biên giới Lào và Việt Nam. Trên đường đi chúng tôi ghé các đơn vị trong công trường để chúc tết. Mỗi đơn vị cũng chỉ có vài người trực tết, còn lại công nhân cho về ăn tết hết cả. Quà tết của chúng tôi là vài giò phong lan... Ngày mùng 2 chúng tôi lại có xe đi chơi, nhưng lần này chúng tôi ...Nam tiến, ko Tây...tiến như hôm trước. Chủ định cũng là đi thăm cánh đồng chum, vì ở Xiêng Khoảng nơi chúng tôi làm việc thì nổi tiếng với cánh đồng chum và nhiều bom mìn nhất nước Lào. Có 3 bãi tất cả nhưng chúng tôi chỉ đi được có 2 bãi, bãi thứ nhất cách chỗ chúng tôi 6km, xem ra rất gần, với đủ loại chum lớn nhỏ, nằm ngang hay dựng đứng nằm tập trung 1 một bãi rộng lắm tôi chẳng biết kích thước thế nào, có lẽ phải bằng hồ Hoàn Kiếm chăng? Có cái đường kính lên đến 2 m. Bãi thứ 2 thì chum ít hơn cách chỗ chúng tôi ở khoảng 15-20km, nằm rải rác trên 1 quả đồi thấp, số lượng ít hơn. Bữa đó chúng tôi đi sâu vào trong rừng, men theo đường quốc lộ, càng đi vào sâu càng sợ. Lúc sau, 1 người trong đoàn chợt thấy lố nhố nhiều người mặc quân phục vác súng liền cho xe quay đầu lại. Chúng tôi thì vô tư chẳng biết gì, sau khi về nhà người đó nói mới biết. Hú vía! Vì ko biết đó là bộ đội hay phỉ - Xiêng Khoảng (Nọng Hét) còn nổi tiếng là quê hương của phỉ Vàng Pao mà.
Cứ thế chúng tôi chơi cho hết mấy ngày tết, đi chơi cũng khuây khỏa, khỏi nhớ nhà. Có lẽ đó cũng là thời gian vui vẻ nhất mà tôi có được khi làm việc tại đây.
(còn tiếp)
Tết Nguyên đán năm đó tôi được GĐ cho phép về nghỉ trước tết 1 tuần. Đó là chuyến về nhà đầu tiên kể từ khi tôi đặt chân sang Lào. Lúc đó tôi rất vô tư đi về rồi vô tư đi sang tiếp tục làm việc mà không nghĩ được rằng bố mẹ và các em ở nhà rất thương cho tôi phải ăn tết xa nhà. Có lẽ tôi cũng khó mà giải thích được tâm trạng của tôi lúc đó nữa. Dù sao tôi cũng ăn têt xa nhà lần đầu tiên trong đời. Được cái tôi là nữ duy nhất tại BĐH nên sếp toàn cho đi nhờ xe mỗi lần tôi được nghỉ phép hoặc tranh thủ về nước. Chuyến đi của tôi để lại cho bố mẹ và các em bao nhiêu nỗi buồn mà tôi mãi sau này mới biết được.
Trở lại Lào trong những ngày giáp tết, không khí núi rừng cũng đượm màu mùa xuân, cảnh vật tươi sáng, hoa mận và hoa đào nở rực bên đường. Những đoàn xe hối hả chở những cành đào rừng về xuôi kịp đón tết Nguyên đán. Lòng tôi chợt cảm thấy bồi hồi... Tết đó, mọi người phải ở tạm trong khu nhà đang con làm dang dở, mọ người chen chúc ở và làm việc trong khu nhà văn phòng. Tôi được ưu tiên ở trong một phòng...ko có cửa phải dùng tạm 1 tấm phiên liếp. Cuối cùng mọi người cũng giúp tôi có 1 cái cửa chắc chắn. Ơn chúa (thực ra là ơn mọi người), từ hôm đó tôi ko phải lo mỗi khi đi ngủ nữa. Ngày 29 tết, BGĐ cho một số người về quê ăn tết nhưng phải sang vào ngày 3 tết. Tuy được nghỉ ngắn nhưng đối với những người được về thì đó cũng thật là có ý nghĩa. Đêm giao thừa, mọi người cũng chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như ở Việt Nam, cũng bánh chưng, cành đào, giò.... Chúng tôi thức suốt đêm để đón giao thừa. Thậm chí trước đó còn đi ra thị xã để chơi. Tôi thức đến 5 h sáng thì đi ngủ. Khi ấy, tôi chẳng nhớ là vui hay buồn nữa, tôi chỉ nhớ đã gọi điện cho bố và mẹ để chúc mừng năm mới.
Sáng mùng 1 Tết, chúng tôi ăn uống qua loa rồi chúng tôi mượn xe ô tô đi chơi. Bọn tôi đi đến một nơi mà ở đó mọi người gọi là suối nước nóng. Tôi cũng chẳng biết gọi tiếng Anh là gì, mãi về sau KSTV mới nói đó là Hot Spring. Đó là nơi cách chỗ chúng tôi ở khoảng 70km về phía biên giới Lào và Việt Nam. Trên đường đi chúng tôi ghé các đơn vị trong công trường để chúc tết. Mỗi đơn vị cũng chỉ có vài người trực tết, còn lại công nhân cho về ăn tết hết cả. Quà tết của chúng tôi là vài giò phong lan... Ngày mùng 2 chúng tôi lại có xe đi chơi, nhưng lần này chúng tôi ...Nam tiến, ko Tây...tiến như hôm trước. Chủ định cũng là đi thăm cánh đồng chum, vì ở Xiêng Khoảng nơi chúng tôi làm việc thì nổi tiếng với cánh đồng chum và nhiều bom mìn nhất nước Lào. Có 3 bãi tất cả nhưng chúng tôi chỉ đi được có 2 bãi, bãi thứ nhất cách chỗ chúng tôi 6km, xem ra rất gần, với đủ loại chum lớn nhỏ, nằm ngang hay dựng đứng nằm tập trung 1 một bãi rộng lắm tôi chẳng biết kích thước thế nào, có lẽ phải bằng hồ Hoàn Kiếm chăng? Có cái đường kính lên đến 2 m. Bãi thứ 2 thì chum ít hơn cách chỗ chúng tôi ở khoảng 15-20km, nằm rải rác trên 1 quả đồi thấp, số lượng ít hơn. Bữa đó chúng tôi đi sâu vào trong rừng, men theo đường quốc lộ, càng đi vào sâu càng sợ. Lúc sau, 1 người trong đoàn chợt thấy lố nhố nhiều người mặc quân phục vác súng liền cho xe quay đầu lại. Chúng tôi thì vô tư chẳng biết gì, sau khi về nhà người đó nói mới biết. Hú vía! Vì ko biết đó là bộ đội hay phỉ - Xiêng Khoảng (Nọng Hét) còn nổi tiếng là quê hương của phỉ Vàng Pao mà.
Cứ thế chúng tôi chơi cho hết mấy ngày tết, đi chơi cũng khuây khỏa, khỏi nhớ nhà. Có lẽ đó cũng là thời gian vui vẻ nhất mà tôi có được khi làm việc tại đây.
(còn tiếp)
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2007
Những ngày tháng trên đất bạn Lào (tiếp)
.....Vậy là tôi thực sự bước vào cuộc sống công trường tuy rằng tôi làm việc ở BĐH, thi thoảng mới đi đến công trường làm việc.
Sau một đêm ngủ không được ngon lắm vì trên trần nhà bọn chuột nó hoành hành cả đêm, tôi tỉnh dậy và ăn sáng. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt vừa lạ lẫm vừa ngạc nhiên. Không hiểu con bé này nghĩ thế nào mà lại sang tận cái nơi rừng rú này để làm việc nhỉ. Một "chú" (cho phép tôi được gọi bọn họ như thế cho nó dễ) liền hỏi tôi có đi ra công trường không? Tôi không chần chừ và đồng ý luôn. Quả thật là tôi chưa biết cái mày ngang mũi dọc công trường nó ra làm sao cả. "chú" này chở tôi đi khoảng 4km lên 1 quả đồi thấp thấp, ở đó mọi người đang làm nhà. Hỏi ra thì mới biết đó là làm nhà cho tư vấn giám sát. Ấn tượng đầu tiên "lùa" vào tôi, tôi phải dùng từ lùa, đó là gió. Trên 1 quả đồi trống, gió tha hồ mà mà tung tăng bay lượn, hết quất bên này lầ quật bên kia. Gió thôi bên tai tôi vù vù, thôi cảm thấy hơi lạnh dù tôi đã mặc một cái áo khoác to (nhưng ko dày lắm) và cảm giác như không khéo mình bị gió thổi bay mất. May quá, sau một hồi đi kiểm tra công việc "chú" kia bảo ra về. Lúc này tôi mới phóng tầm mắt mình xem xét mọi thứ trên đường đi. Thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng chỉ vẻn vẻn vài km2, với trung tâm là chợ Phôn xa vẳn, gồm 1 chợ hàng tiêu dùng và 1 chợ thực phẩm. Cơ quan chính quyền của tỉnh nằm rải rác quanh khu chợ đó. Một thị trấn nghèo miền núi.
Những ngày sau đó, tôi làm quen với công việc mới và cuộc sống mới không có gì là quá khó khăn. Tiếng Lào, thứ ngôn ngữ bản địa, tôi chẳng hề biết, mọi người bắt đầu dạy cho tôi. Ở chỗ tôi làm có 1 chị giúp việc người Lào. Muốn nói chuyện với chị này tôi phải nhờ "chú" phiên dịch. Và cũng nhờ chú này tôi ra chợ Phôn sa vẳn làm quen với cuộc sống của họ. Công việc và cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi thông tin về nhà để gia đình khỏi lo về cho ăn ở mới của mình. Mới đầu mọi việc đều suôn sẻ. Bọn tôi, cả kỹ sư, lần này toàn là lớp trẻ, hầu hết mới ra trường hoặc có kinh nghiệm chưa nhiều về lĩnh vực thi công. Nhưng được cái, tuổi trẻ nên ai cũng nhiệt tình lắm. Dưới sự chỉ bảo của ban giám đốc và những người đi trước chúng tôi làm quen với công việc rất nhanh, tự tin làm việc với tư vấn người nước ngoài, chủ động giải quyết công việc cho dù vốn liếng tiếng Lào còn hạn chế. Cũng may là vùng giáp Việt Nam nên ở thị trấn Phôn xa vẳn cũng có rất nhiều người Việt sinh sống nên cũng không đến nỗi "nói chuyện mỏi tay" với người dân ở đây. Lúc đó, các đơn vị thi công đang khẩn trương triển khai máy móc, công nhân... từ Việt Nam sang đóng trên toàn tuyến đường, còn BĐH thì gấp rút hoàn thành khu trại cho kỹ sư tư vấn và trại của BĐH.
Mùa này, ở Xiêng Khoảng là mùa khô. Ruộng lúa của bà con đã trơ trọi toàn gốc, cây cối vàng lá, khô cong. Ở đây, nông dân chỉ có tập quán trồng lúa nước 1 vụ trong năm mà thôi, hết mùa mưa coi như đồng ruộng bỏ hoang cho trâu bò tha thẩn gặm cỏ và họ đợi đến mùa mưa sang năm mới lại làm. Tôi nhận thấy vì địa hình ở đây hầu hết là đồi núi nên vào mùa khô không thể lấy đâu ra nước để cấy lúa cả. Con đường xuống cấp bất cứ lúc nào có xe cộ chạy qua là lại bụi mù thứ bụi đỏ quạch của vùng núi. Tôi vẫn nhớ chỉ cần đi ra VP KSTV cách chỗ chúng tôi ở trọ 5km và quay về là quần áo và đầu tóc phủ một lớp bụi vàng. Có một loại trái cây mà từ trước đến giờ tôi thấy ở XK là ngon nhất đó là quả đu đủ. Mọi người đi tuyến về mua cơ man nào là đu đủ. Quả nào quả nấy cứ như quả khổng lồ, có lẽ phải 3-5kg một quả. Mỗi lần bổ một quả có mà đánh vật. Ngọt cực. Cũng chỉ năm đó tôi được ăn đu đủ ngon đến thế, những năm sau tôi ko còn cảm thấy ngon như vậy nữa và cũng không thấy nhiều như thế nữa.
Khí hậu vùng núi làm tôi thấy dễ chịu mặc dù đã bước sang mùa đông. Buổi sáng trời xe lạnh và sương mù giăng khắp. Đến gần trưa sương tan, mặt trời ló ra chói chang như mùa hè, về chiều trời hiu hiu gió heo may như mùa thu. Đêm đến lại như mùa đông. Cái khí hậu này làm tôi liên tưởng đến Đà Lạt ở Việt Nam (tôi chưa từng đến Đà Lạt lần nào). Cho dù là mùa đông hay mùa hè thì tôi cũng vẫn nằm đệm đắp chăn bông. Cái này làm tôi thích nhất vì không bị cái nóng rình rập cả ngày lẫn đêm. Tôi vẫn giữ thói quen tập thể dục buổi sáng. Tôi chạy bộ lên một quả đồi nhỏ ở gần chỗ trọ, hít thở không khí trong lành vào buổi sáng thật thích.
Tôi học bồi vài từ tiếng Lào và cũng mạnh dạn đi chợ. Dĩ nhiên là đi với mọi người. Hàng hóa ở đây cũng đa dạng nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, hàng Thái Lan cũng có nhưng với vốn kinh nghiệm của mình về xuất xứ hàng hóa quá ít ỏi tôi khó phân biệt được chúng. Hóa mĩ phẩm thì là hàng Thái, còn các đồ dùng thì là hàng Tầu. Buồn cười lắm cơ khi tôi cứ chỉ vào từng loại hàng hóa mà hỏi "cái này là gì?". Dân buôn bán ở đây rất dễ chịu kể cả là mình hỏi hàng hóa mà không mua họ vẫn vui vẻ không như ở Việt Nam. Cứ liều như thế tôi cũng biết được khối từ và bắt đầu tự tin giao tiếp với người dân ở đây.
(Còn tiếp)
Sau một đêm ngủ không được ngon lắm vì trên trần nhà bọn chuột nó hoành hành cả đêm, tôi tỉnh dậy và ăn sáng. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt vừa lạ lẫm vừa ngạc nhiên. Không hiểu con bé này nghĩ thế nào mà lại sang tận cái nơi rừng rú này để làm việc nhỉ. Một "chú" (cho phép tôi được gọi bọn họ như thế cho nó dễ) liền hỏi tôi có đi ra công trường không? Tôi không chần chừ và đồng ý luôn. Quả thật là tôi chưa biết cái mày ngang mũi dọc công trường nó ra làm sao cả. "chú" này chở tôi đi khoảng 4km lên 1 quả đồi thấp thấp, ở đó mọi người đang làm nhà. Hỏi ra thì mới biết đó là làm nhà cho tư vấn giám sát. Ấn tượng đầu tiên "lùa" vào tôi, tôi phải dùng từ lùa, đó là gió. Trên 1 quả đồi trống, gió tha hồ mà mà tung tăng bay lượn, hết quất bên này lầ quật bên kia. Gió thôi bên tai tôi vù vù, thôi cảm thấy hơi lạnh dù tôi đã mặc một cái áo khoác to (nhưng ko dày lắm) và cảm giác như không khéo mình bị gió thổi bay mất. May quá, sau một hồi đi kiểm tra công việc "chú" kia bảo ra về. Lúc này tôi mới phóng tầm mắt mình xem xét mọi thứ trên đường đi. Thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng chỉ vẻn vẻn vài km2, với trung tâm là chợ Phôn xa vẳn, gồm 1 chợ hàng tiêu dùng và 1 chợ thực phẩm. Cơ quan chính quyền của tỉnh nằm rải rác quanh khu chợ đó. Một thị trấn nghèo miền núi.
Những ngày sau đó, tôi làm quen với công việc mới và cuộc sống mới không có gì là quá khó khăn. Tiếng Lào, thứ ngôn ngữ bản địa, tôi chẳng hề biết, mọi người bắt đầu dạy cho tôi. Ở chỗ tôi làm có 1 chị giúp việc người Lào. Muốn nói chuyện với chị này tôi phải nhờ "chú" phiên dịch. Và cũng nhờ chú này tôi ra chợ Phôn sa vẳn làm quen với cuộc sống của họ. Công việc và cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi thông tin về nhà để gia đình khỏi lo về cho ăn ở mới của mình. Mới đầu mọi việc đều suôn sẻ. Bọn tôi, cả kỹ sư, lần này toàn là lớp trẻ, hầu hết mới ra trường hoặc có kinh nghiệm chưa nhiều về lĩnh vực thi công. Nhưng được cái, tuổi trẻ nên ai cũng nhiệt tình lắm. Dưới sự chỉ bảo của ban giám đốc và những người đi trước chúng tôi làm quen với công việc rất nhanh, tự tin làm việc với tư vấn người nước ngoài, chủ động giải quyết công việc cho dù vốn liếng tiếng Lào còn hạn chế. Cũng may là vùng giáp Việt Nam nên ở thị trấn Phôn xa vẳn cũng có rất nhiều người Việt sinh sống nên cũng không đến nỗi "nói chuyện mỏi tay" với người dân ở đây. Lúc đó, các đơn vị thi công đang khẩn trương triển khai máy móc, công nhân... từ Việt Nam sang đóng trên toàn tuyến đường, còn BĐH thì gấp rút hoàn thành khu trại cho kỹ sư tư vấn và trại của BĐH.
Mùa này, ở Xiêng Khoảng là mùa khô. Ruộng lúa của bà con đã trơ trọi toàn gốc, cây cối vàng lá, khô cong. Ở đây, nông dân chỉ có tập quán trồng lúa nước 1 vụ trong năm mà thôi, hết mùa mưa coi như đồng ruộng bỏ hoang cho trâu bò tha thẩn gặm cỏ và họ đợi đến mùa mưa sang năm mới lại làm. Tôi nhận thấy vì địa hình ở đây hầu hết là đồi núi nên vào mùa khô không thể lấy đâu ra nước để cấy lúa cả. Con đường xuống cấp bất cứ lúc nào có xe cộ chạy qua là lại bụi mù thứ bụi đỏ quạch của vùng núi. Tôi vẫn nhớ chỉ cần đi ra VP KSTV cách chỗ chúng tôi ở trọ 5km và quay về là quần áo và đầu tóc phủ một lớp bụi vàng. Có một loại trái cây mà từ trước đến giờ tôi thấy ở XK là ngon nhất đó là quả đu đủ. Mọi người đi tuyến về mua cơ man nào là đu đủ. Quả nào quả nấy cứ như quả khổng lồ, có lẽ phải 3-5kg một quả. Mỗi lần bổ một quả có mà đánh vật. Ngọt cực. Cũng chỉ năm đó tôi được ăn đu đủ ngon đến thế, những năm sau tôi ko còn cảm thấy ngon như vậy nữa và cũng không thấy nhiều như thế nữa.
Khí hậu vùng núi làm tôi thấy dễ chịu mặc dù đã bước sang mùa đông. Buổi sáng trời xe lạnh và sương mù giăng khắp. Đến gần trưa sương tan, mặt trời ló ra chói chang như mùa hè, về chiều trời hiu hiu gió heo may như mùa thu. Đêm đến lại như mùa đông. Cái khí hậu này làm tôi liên tưởng đến Đà Lạt ở Việt Nam (tôi chưa từng đến Đà Lạt lần nào). Cho dù là mùa đông hay mùa hè thì tôi cũng vẫn nằm đệm đắp chăn bông. Cái này làm tôi thích nhất vì không bị cái nóng rình rập cả ngày lẫn đêm. Tôi vẫn giữ thói quen tập thể dục buổi sáng. Tôi chạy bộ lên một quả đồi nhỏ ở gần chỗ trọ, hít thở không khí trong lành vào buổi sáng thật thích.
Tôi học bồi vài từ tiếng Lào và cũng mạnh dạn đi chợ. Dĩ nhiên là đi với mọi người. Hàng hóa ở đây cũng đa dạng nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, hàng Thái Lan cũng có nhưng với vốn kinh nghiệm của mình về xuất xứ hàng hóa quá ít ỏi tôi khó phân biệt được chúng. Hóa mĩ phẩm thì là hàng Thái, còn các đồ dùng thì là hàng Tầu. Buồn cười lắm cơ khi tôi cứ chỉ vào từng loại hàng hóa mà hỏi "cái này là gì?". Dân buôn bán ở đây rất dễ chịu kể cả là mình hỏi hàng hóa mà không mua họ vẫn vui vẻ không như ở Việt Nam. Cứ liều như thế tôi cũng biết được khối từ và bắt đầu tự tin giao tiếp với người dân ở đây.
(Còn tiếp)
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2007
Những ngày tháng trên đất bạn Lào
Nói đến Lào ngay lập tức người ta liên tưởng đến một đất nước triệu voi (Theo tiếng Lào Lạn xạng có nghĩa là Triệu voi). Ấy vậy mà sau gần 4 năm sống và làm việc ở đây, tôi chẳng được một lần chiêm ngưỡng ông tượng nào. Có lẽ tôi chỉ ở một vùng biên giới nghèo và lạc hậu chăng?
Phải thú thật rằng tôi là một người say xe nên mỗi khi có việc đi đâu bằng ô tô là tôi rất ngại. Tôi nhớ có lần khi mới vào làm tại cơ quan mới, sếp hôm đó bay đi Viêng Chăn, xe cơ quan đưa sếp đi, tôi cũng lanh chanh đưa tiễn. Chỉ trụ lên đến Nội Bài, còn từ đó về Hà Nội tôi nằm thẳng cẳng và say đứ đừ cho đến mấy ngày sau đó. Tôi đâm lo vì sếp thông báo sắp tới đi sang Xiêng Khoảng (nơi tôi sẽ làm ở đó) phải đi bằng đường bộ. Nhưng tôi vẫn kiên quyết đi cho dù bố tôi hết sức can ngăn. Nào là tôi là chị lớn trong nhà nên ở nhà giúp đỡ bố việc cơm nước, nào là đi sang nơi rừng rú như thế nguy hiểm, rồi dễ bị sốt rét... Tôi thì nghĩ đơn giản hơn nhiều mặc dù trông tôi già hơn so với cái tuổi 22 hồi đó. Tôi quyết định thử sức mình.
Hành trình của đoàn chúng tôi gồm 3 người ( 1 lái xe, 1 kế toán (ở Thanh Hóa luôn) và tôi 1 phiên dịch), bắt đầu từ Hà Nội vào một ngày đầu tháng 11 năm 1998. Đoàn nghỉ tại Thanh Hóa một đêm vì 1 người trong đoàn nhân tiện về qua nhà để chuẩn bị đi xa. Híc, hai người này cũng buồn cười lắm. Một người khi gặp mặt tôi trông cũng đứng tuổi, khoảng ngoài 40 nhưng chưa đến nỗi già lắm, tôi gọi anh xưng em. Ông í lại gọi tôi bằng cháu.Ừ thì thích thế nào gọi thế. Chú thì chú. Còn người kia, tôi chỉ gặp qua điện thoại nên để cho chắc cú tôi gọi luôn bằng chú. Sau này khi làm việc với 2 "chú" này tôi mới biết tuổi, chỉ hơn tôi chút thôi. Chính cái việc gọi này mà cho đến bây giờ nhiều khi cũng thấy khó sửa và cả khó xử nữa.
Càng đi gần đến biên giới thì đường đi càng xấu. Quốc lộ 7A từ Diễn Châu lên đến cửa khẩu Nậm Cắn dài khoảng 290km thì có đến phân nửa là đường đồi núi. Con đường như con rắn dài uốn lượn trên các lưng chừng núi với các khúc cua tay áo làm cho khách bộ hành cảm giác nôn nao khó chịu vì bị lắc lư hết đưa về bên phải lại bị đẩy sang trái. Rút kinh nghiệm sau lần say xe lần đưa sếp đi sân bay, để chuẩn bị cho chuyến đi này hành trang của tôi còn có thêm cả mấy gói ô mai chua chua cay cay nữa. Trộm vía lần đó tôi không hề bị say xe tí nào mà còn hết sức tỉnh táo, không biết có phải tại sự háo hức của chuyến đi xa hay tại nhờ mấy gói ô mai kia nữa...
Qua biên giới thì trời đã về chiều. Khí hậu miền rừng núi cộng thêm hơi sương trắng lan tỏa trong gió bay là là trước mũi xe. Một cảnh tượng thật đẹp! Mở cửa xe tôi có thể hít thấy mùi sương ẩm ướt, cái lạnh se se và cái tinh khiết của núi rừng chiều dù chưa hẳn đã vào đông. Tôi được biết từ biên giới vào đến nơi BĐH đóng quân còn 130km nữa. Tôi dù tỉnh nhưng cũng thấm mệt vì quãng đường dài và chưa từng đi xa đến thế, cảm thấy lâu. Tôi bắt đầu đếm các cột km còn xuất hiện trên đường cho dù cột còn cột mất . Đây là con đường mà chúng tôi sẽ làm trong thời gian sau đó. Con đường đã xuống cấp nghiêm trọng, nhiều đoạn không còn là hình của con đường nữa, nhiều đoạn cua gấp, nhiều đoạn lên dốc làm cho tôi ù hết cả tai, tay cứ nắm chặt vào ca bin để khỏi đổ vào người ngồi bên cạnh.
7h30 tối, chúng tôi mới đến Bản Ban, nghỉ ở đó để ăn tối. Tôi tò mò về món ăn của nước bạn. Hôm đó chúng tôi ăn xôi, thịt gà luộc và rau cải luộc. Không biết tại đói hay tại vùng đó khí hậu lạnh nên tôi ăn thấy rất ngon, thịt gà và rau cải cứ gọi là ngọt lịm. Sau này tôi mới biết là vùng này rau cải thường được trồng xen với cây ...thuốc phiện nên rất ngọt. Ở cách biên giới Nậm Cắn khoảng 15km trên địa phận đất bạn có hẳn một vùng rộng trồng toàn cây tạo ra chất gây nghiện này cao ngang ngực người lớn, trông rất quyến rũ vì hoa của loại cây này rất đẹp.
Ăn tối xong chúng tôi tiếp tục tiến về thị xã Phôn sa vẳn, thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng. Hơn 50km mà chúng tôi đi mất hơn 2 tiếng đồng hồ. "Chú" lái xe trước đây đã ở Lào rồi và cũng đã đi đường này rồi nên cũng thông thạo tuy rằng đi cách đó 5 năm. Hỏi đường một lúc, xe chúng tôi cũng tìm ra nhà BĐH đang trọ. Ra đón chúng tôi là một loạt nam thanh niên quần...đùi áo...lót. Mọi người hồ hởi tay bắt mặt mừng (vì họ đã quen nhau từ trước, còn tôi là quân thêm nếm). Một chú (đích thị là chú), đã nhường phòng của mình cho tôi. Đi cả ngày đường mệt mỏi tôi lăn ra ngủ với rất nhiều điều mới đang chờ tôi ở phía trước.
(Còn tiếp)
Phải thú thật rằng tôi là một người say xe nên mỗi khi có việc đi đâu bằng ô tô là tôi rất ngại. Tôi nhớ có lần khi mới vào làm tại cơ quan mới, sếp hôm đó bay đi Viêng Chăn, xe cơ quan đưa sếp đi, tôi cũng lanh chanh đưa tiễn. Chỉ trụ lên đến Nội Bài, còn từ đó về Hà Nội tôi nằm thẳng cẳng và say đứ đừ cho đến mấy ngày sau đó. Tôi đâm lo vì sếp thông báo sắp tới đi sang Xiêng Khoảng (nơi tôi sẽ làm ở đó) phải đi bằng đường bộ. Nhưng tôi vẫn kiên quyết đi cho dù bố tôi hết sức can ngăn. Nào là tôi là chị lớn trong nhà nên ở nhà giúp đỡ bố việc cơm nước, nào là đi sang nơi rừng rú như thế nguy hiểm, rồi dễ bị sốt rét... Tôi thì nghĩ đơn giản hơn nhiều mặc dù trông tôi già hơn so với cái tuổi 22 hồi đó. Tôi quyết định thử sức mình.
Hành trình của đoàn chúng tôi gồm 3 người ( 1 lái xe, 1 kế toán (ở Thanh Hóa luôn) và tôi 1 phiên dịch), bắt đầu từ Hà Nội vào một ngày đầu tháng 11 năm 1998. Đoàn nghỉ tại Thanh Hóa một đêm vì 1 người trong đoàn nhân tiện về qua nhà để chuẩn bị đi xa. Híc, hai người này cũng buồn cười lắm. Một người khi gặp mặt tôi trông cũng đứng tuổi, khoảng ngoài 40 nhưng chưa đến nỗi già lắm, tôi gọi anh xưng em. Ông í lại gọi tôi bằng cháu.Ừ thì thích thế nào gọi thế. Chú thì chú. Còn người kia, tôi chỉ gặp qua điện thoại nên để cho chắc cú tôi gọi luôn bằng chú. Sau này khi làm việc với 2 "chú" này tôi mới biết tuổi, chỉ hơn tôi chút thôi. Chính cái việc gọi này mà cho đến bây giờ nhiều khi cũng thấy khó sửa và cả khó xử nữa.
Càng đi gần đến biên giới thì đường đi càng xấu. Quốc lộ 7A từ Diễn Châu lên đến cửa khẩu Nậm Cắn dài khoảng 290km thì có đến phân nửa là đường đồi núi. Con đường như con rắn dài uốn lượn trên các lưng chừng núi với các khúc cua tay áo làm cho khách bộ hành cảm giác nôn nao khó chịu vì bị lắc lư hết đưa về bên phải lại bị đẩy sang trái. Rút kinh nghiệm sau lần say xe lần đưa sếp đi sân bay, để chuẩn bị cho chuyến đi này hành trang của tôi còn có thêm cả mấy gói ô mai chua chua cay cay nữa. Trộm vía lần đó tôi không hề bị say xe tí nào mà còn hết sức tỉnh táo, không biết có phải tại sự háo hức của chuyến đi xa hay tại nhờ mấy gói ô mai kia nữa...
Qua biên giới thì trời đã về chiều. Khí hậu miền rừng núi cộng thêm hơi sương trắng lan tỏa trong gió bay là là trước mũi xe. Một cảnh tượng thật đẹp! Mở cửa xe tôi có thể hít thấy mùi sương ẩm ướt, cái lạnh se se và cái tinh khiết của núi rừng chiều dù chưa hẳn đã vào đông. Tôi được biết từ biên giới vào đến nơi BĐH đóng quân còn 130km nữa. Tôi dù tỉnh nhưng cũng thấm mệt vì quãng đường dài và chưa từng đi xa đến thế, cảm thấy lâu. Tôi bắt đầu đếm các cột km còn xuất hiện trên đường cho dù cột còn cột mất . Đây là con đường mà chúng tôi sẽ làm trong thời gian sau đó. Con đường đã xuống cấp nghiêm trọng, nhiều đoạn không còn là hình của con đường nữa, nhiều đoạn cua gấp, nhiều đoạn lên dốc làm cho tôi ù hết cả tai, tay cứ nắm chặt vào ca bin để khỏi đổ vào người ngồi bên cạnh.
7h30 tối, chúng tôi mới đến Bản Ban, nghỉ ở đó để ăn tối. Tôi tò mò về món ăn của nước bạn. Hôm đó chúng tôi ăn xôi, thịt gà luộc và rau cải luộc. Không biết tại đói hay tại vùng đó khí hậu lạnh nên tôi ăn thấy rất ngon, thịt gà và rau cải cứ gọi là ngọt lịm. Sau này tôi mới biết là vùng này rau cải thường được trồng xen với cây ...thuốc phiện nên rất ngọt. Ở cách biên giới Nậm Cắn khoảng 15km trên địa phận đất bạn có hẳn một vùng rộng trồng toàn cây tạo ra chất gây nghiện này cao ngang ngực người lớn, trông rất quyến rũ vì hoa của loại cây này rất đẹp.
Ăn tối xong chúng tôi tiếp tục tiến về thị xã Phôn sa vẳn, thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng. Hơn 50km mà chúng tôi đi mất hơn 2 tiếng đồng hồ. "Chú" lái xe trước đây đã ở Lào rồi và cũng đã đi đường này rồi nên cũng thông thạo tuy rằng đi cách đó 5 năm. Hỏi đường một lúc, xe chúng tôi cũng tìm ra nhà BĐH đang trọ. Ra đón chúng tôi là một loạt nam thanh niên quần...đùi áo...lót. Mọi người hồ hởi tay bắt mặt mừng (vì họ đã quen nhau từ trước, còn tôi là quân thêm nếm). Một chú (đích thị là chú), đã nhường phòng của mình cho tôi. Đi cả ngày đường mệt mỏi tôi lăn ra ngủ với rất nhiều điều mới đang chờ tôi ở phía trước.
(Còn tiếp)
Thứ Năm, 11 tháng 10, 2007
Hồi ký mang bầu Huy
Mang bầu và sinh con là cả một câu chuyện đầy lo lắng của mẹ. Sau khi sảy một lần, bố mẹ tuân thủ nghiêm ngặt chỉ dẫn của bác sĩ. Con là thành quả của bố mẹ đó :Rose: . Thế này nhé:
16/6/05: chưa có gì
27/6/05: Đi siêu âm, BS khuyên nên bắt đầu sự hình thành của một thiên thần :LoveStruc:
20/7/05: Siêu âm ko phat hiện gì rõ ràng, BS nghi chửa ngoài dạ con. Ôi, sao lại thế cơ chứ: :Surprise:. Thử quickstick thấy 2 vạch rồi cơ mà. BS yêu cầu đi xét nghiệm bêta HCG, kết quả làm mẹ lo lắng hơn nữa. Mẹ cảm thấy đau bụng nữa:Crying:
22/7/05: Siêu âm lại ở 108. BS khẳng định đã có hình ảnh túi ối. Mừng quýnh :Laughing:
25/7/05: Chị Nguyệt BS cho thuốc uống và tiêm.
8/05: Tiếp tục uống thuôc giữ đến khi thai hết 12 tuần tuổi. Đã có âm vang tim thai :)
3/9/05 (12 tuần): BS cho biết đã qua giai đoạn khó khăn. Con khoẻ.
5/10/05: SÂ ở Viện lão khoa. Mẹ tò mò muốn biết trai hay gái. BS ko cho biết, chỉ thông báo mắt mũi bình thường. Phù . Mẹ yên tâm hơn nữa khi nghe thấy tim con đập.
12/10/05: Mẹ cảm nhận được sự vận động của con, dù rất nhỏ nhưng rõ. Vậy là mẹ con mình có thể nói chuyện với nhau rồi đấy con à.
22/10/05: Con là con giai của bố mẹ rồi đấy. Mẹ ko có đồng minh rồi con nhỉ? Mẹ cứ về phe 2 bố con là được rồi. :p
27/10/05: SÂ 3 chiều đã nhìn thấy con rồi nhé, giống bố ghê :Nottalkin:
20/11/05: Oái, con đạp bùm bụp như tập võ vậy?
22/12/05: Mẹ con mình đi tiêm uốn ván đó, con có đau ko? Con thích nghe nhạc thì để mẹ bật cho con nghe nhé.
21/1/06: Mẹ con mình đi tiêm mũi uốn ván 2. Đau con nhỉ? Bây giờ con nặng 1kg 9 lạng rồi đó. Cứ thế phát triển nhé con yêu. :LoveStruc:
19/2/06: Con gan lì quá, ko xoay đầu xuống gì cả, theo kiểu này chắc phải mổ lấy con ra rồi đấy con ạ :Smiling: 20/3/06: Đi ăn cỗ cưới dì Thảo có ngon ko con? Mẹ đang mong chờ con từng ngày đây.
23/3/06: Mổ lấy con ra nè. Ôi, sao mà giống bố thế :LoveStruc: nặng 3.3kg đấy
16/6/05: chưa có gì
27/6/05: Đi siêu âm, BS khuyên nên bắt đầu sự hình thành của một thiên thần :LoveStruc:
20/7/05: Siêu âm ko phat hiện gì rõ ràng, BS nghi chửa ngoài dạ con. Ôi, sao lại thế cơ chứ: :Surprise:. Thử quickstick thấy 2 vạch rồi cơ mà. BS yêu cầu đi xét nghiệm bêta HCG, kết quả làm mẹ lo lắng hơn nữa. Mẹ cảm thấy đau bụng nữa:Crying:
22/7/05: Siêu âm lại ở 108. BS khẳng định đã có hình ảnh túi ối. Mừng quýnh :Laughing:
25/7/05: Chị Nguyệt BS cho thuốc uống và tiêm.
8/05: Tiếp tục uống thuôc giữ đến khi thai hết 12 tuần tuổi. Đã có âm vang tim thai :)
3/9/05 (12 tuần): BS cho biết đã qua giai đoạn khó khăn. Con khoẻ.
5/10/05: SÂ ở Viện lão khoa. Mẹ tò mò muốn biết trai hay gái. BS ko cho biết, chỉ thông báo mắt mũi bình thường. Phù . Mẹ yên tâm hơn nữa khi nghe thấy tim con đập.
12/10/05: Mẹ cảm nhận được sự vận động của con, dù rất nhỏ nhưng rõ. Vậy là mẹ con mình có thể nói chuyện với nhau rồi đấy con à.
22/10/05: Con là con giai của bố mẹ rồi đấy. Mẹ ko có đồng minh rồi con nhỉ? Mẹ cứ về phe 2 bố con là được rồi. :p
27/10/05: SÂ 3 chiều đã nhìn thấy con rồi nhé, giống bố ghê :Nottalkin:
20/11/05: Oái, con đạp bùm bụp như tập võ vậy?
22/12/05: Mẹ con mình đi tiêm uốn ván đó, con có đau ko? Con thích nghe nhạc thì để mẹ bật cho con nghe nhé.
21/1/06: Mẹ con mình đi tiêm mũi uốn ván 2. Đau con nhỉ? Bây giờ con nặng 1kg 9 lạng rồi đó. Cứ thế phát triển nhé con yêu. :LoveStruc:
19/2/06: Con gan lì quá, ko xoay đầu xuống gì cả, theo kiểu này chắc phải mổ lấy con ra rồi đấy con ạ :Smiling: 20/3/06: Đi ăn cỗ cưới dì Thảo có ngon ko con? Mẹ đang mong chờ con từng ngày đây.
23/3/06: Mổ lấy con ra nè. Ôi, sao mà giống bố thế :LoveStruc: nặng 3.3kg đấy
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)