Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngày không đẹp???. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngày không đẹp???. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

Nhật thực toàn phần dài nhất thế kỷ

Hôm nay thế giới chiêm ngưỡng hiện tượng thiên nhiên kỳ thú Nhật thực. Nhà Huy cũng xem nhưng vì vội đi làm đi học nên chỉ có mình ông ngoại là theo dõi. Ở VN thì chỉ xem được nhật thực từng phần thôi. Hãy thưởng thức nhật thực toàn phần ở Trung Quốc chỗ này nhé.






Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

Hà Nội những ngày mưa

Tin tức tràn ngập đài, báo và tivi cũng như trên mạng về tình hình lụt lội ở thủ đô.

Cứu Hà Nội: bằng cách nào ?

Cửa ngõ Thủ đô là đây sao?

Mọi người dân vẫn phải ăn những thứ thực phẩm rùng rợn này mà ko có cách nào khác.

Sóng trong lòng phố Hà Nội

Toàn cảnh thủ đô là đây.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2008

Ai đã tạo ra đàn bà

Ban nhạc da mầu Boney M từng lừng lẫy một thời với bài hát “No woman no cry”, mà đã được rất nhiều đàn ông lương thiện độc thân nghẹn ngào dịch thành, nếu không có đàn bà thì chẳng có ai phải bật khóc. Đây là một cách dịch tuy phóng khoáng nhưng vẫn gờn gợn thành kiến trọng nam theo kiểu của mấy nhà ngôn ngữ học Ănglo Xăc- xông bị vợ bỏ và người tình phản bội khi họ chiết tự chữ đàn bà (woman). Theo họ, tổ hợp từ này vốn là sự nối ghép giữa woe (nỗi thống khổ) và man (đàn ông).


Phải chăng đàn bà là một nhức nhối phiền muộn mang khuôn mặt của tai họa. Nếu chịu khó đọc các bộ biên niên sử dầy cộp uyên bác, đầy vẻ khách quan do các học giả đàn ông kiên nhẫn soạn khi thấy điều này hình như là hiển nhiên. Thành Tơroa vĩ đại thời Hôme (thế kỷ 11-9 trước CN) bị hủy diệt là do tranh chấp cô nàng xinh đẹp Hêlen. Vương triều hùng hậu Đông Chu (770- 256 trước CN) chính thức suy thoái từ tay yêu phụ mỹ miều Bao Tự. Đế chế Đường (618 – 907) sụy đổ vào đúng lúc hưng thịnh nhất bởi cái thói xa xỉ nũng nịu của Dương Quý Phi. May mắn thay, ngoại trừ chuyện nàng Mỵ Châu làm mất lẫy nỏ thần mà nguyên nhân chủ yếu đến từ sự chủ quan của cha, lẫn lộn với thói xảo quyệt của chồng, thì đằng đẵng hàng nghìn năm, trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm lịch sử của người Việt hầu như chẳng bao giờ thấy có chuyện đại sự gì liên quan tới các bà các cô. Đây có lẽ là nhờ truyền thống thủy chung lâu đời của phụ nữ nước ta, không xinh xắn lắm nhưng tuyệt vời dịu dàng, đảm đang, trung hậu.

Vậy thì ai đã tạo ra đàn bà? Đây là một câu hỏi đã được rất nhiều triết gia, văn gia, khoa học gia đi tìm và cố gắng trả lời. Thật ra, theo giản dị Kinh Thánh thì vấn nạn bí ẩn này vốn vô cùng minh bạch. Sau khi Thiên Chúa đã tạo ta những thứ cực kỳ cao cả như ánh sáng, như đất, như nước, thì Người tiện tay tạo luôn ta những thứ đỡ cao cả hơn như đàn ông như côn trùng hoặc sâu bọ. Người đàn ông duy nhất được tạo ra đầu tiên có tên là Ađam, và anh ta loay hoay thanh thản, cô đơn lang thang hạnh phúc sống một mình ở vườn Địa Đàng. Địa Đàng là nơi tuyệt đối trong trắng không có linh tinh tivi, không có hợm hĩnh internet, không có vớ vẩn báo lá cải, Ađam chẳng cần phải hồi hộp chơi chứng khoán, phải liều lĩnh buôn bất động sản, cứ đến đúng bữa là ngồi chén. Có lẽ vì thế mà hôm nay, cứ nhắc đến cuộc sống ở thiên đường là tất thảy đàn ông đồng loạt nuốt nước bọt. Thế nhưng nhìn thấy Ađam quá lủi thủi, một hôm Thiên Chúa phán: “ Ngươi ở một mình không tốt. Ta sẽ cho ngươi một kẻ giúp đỡ tương xứng”. Thiên Chúa làm cho Ađam mê thiếp và ngủ say rồi rút mộ xương sờn của Ađam và lấp thịt thế vào. Từ cái xương sờn được rút ra, Thiên Chúa dựng nên một đàn bà và dẫn đến với Ađam. Ađam kêu lên: “ Đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi, nàng sẽ được gọi là đàn bà vì đã được rút ra từ đàn ông. Bởi thế đàn ông sẽ lìa cha mẹ để kết hợp với vợ mình và cả hai nên một thân xác”. (Sách Sáng Thế - 18,24). Người đàn bà đầu tiên này được gọi là Eva. Và cũng như bao nhiêu phụ nữ trong sáng khác, Eva rất thích ăn quà vặt. Chính vì cái sở thích dễ thương chết người ấy, nàng đã bị quỷ dữ rủ rê tiện mồm ăn trái cấm. Thiên Chúa nghiêm khắcquở phạt trục xuất cả hai vợ chồng ra khỏi khu vườn Địa Đàng. Nuối tiếc cái nơi sung sướng chẳng phải làm gì mà toàn được ăn ngon, vô số đàn ông hiện đại vẫn ẩn ức trong sâu xa vô thức một nỗi ghét đàn bà hay ngồi ăn quà vặt. Khi các thành phố lớn ở ta ra nghị định cấm hàng rong, bọn họ nồng nhiệt vỗ tay ròng rã suốt bốn ngày liền. Triệu chứng hân hân hoan quá đà này được ngành Phân tâm học tôn giáo gọi bằng thuật ngữ “ mặc cảm Ađam”.

Tất nhiên, phụ nữ trừ đi những cái chưa tuyệt vời thì còn lại toàn là những cái tuyệt vời. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại bắt buộc phải chọn vài ngày trong năm để tôn vinh họ. Đấy là ngày Quốc tế Phụ nữ mồng 8 tháng 3 hoặc ngày các Hiền Mẫu (Mother’day) vào Chủ nhật, thứ 2 của tháng Năm. Vào những ngày đặc biệt đó, phụ nữ nghênh ngang thướt tha đi mua sắm, đi sửa tóc, đi sơn móng chân. Họ “chát chít” buôn dưa lê bằng ngữ điệu vĩ mô bởi ngấm đẫm một thăng hoa cảm xúc “ta là ta mà ta cứ mê ta”. Thật tội nghiệp cho bất cứ đàn ông nào bỗng đi tỏ tình vào cái ngày hoành tráng ấy.

“And God created woman” đạo diễn tài năng Roger Vadim bỏ vợ đã làm bộ phim đầu tay với tiêu đề như thế. Cô vợ trẻ Brigitte Bardot vào vai chính, rồi đi vào lịch sử điện ảnh thế giới với tư cách là quả bom tấn xêch-xi. Bộ phim như một lời cảm ơn chân thành và cũng như một lời tủi thân nũng nịu trách Thượng Đế.

Lạy Chúa, sau khi Người đã sáng tạo ra mọi thứ cao cả lẫn chưa cao cả thì chua chát vĩ đại thay, không hiểu sao “ Và Chúa đã tạo ra đàn bà”.

(xinhxinh.com.vn)

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2008

Ngày 8/3

Hic, ngày phụ nữ nhưng chẳng được bông hoa nào. May mà đầu tuần mình đã tự mua 1 bó hoa để tặng mình và mẹ. Dẫu rằng không quan trọng vấn đề tặng hoa nhưng mà cũng thấy tủi thân. Nhà thì toàn đàn ông, từ chồng, em trai chứ có phải ko đâu. Em thì đã đành còn chồng. Thôi thì ko tặng hoa thì cũng được lời chúc. Có mỗi cái được là sáng ra thì cho con ăn sáng và tối thì rửa bát, hết. Cũng chẳng chúc mẹ vợ câu nào, người đâu mà tiết kiệm lời thế ko biết (sigh)

Còn ở cơ quan, trong bối cảnh thị trường chứng khoán càng ngày càng giảm sâu, anh em còn phải cắt giảm khẩu phần ăn trưa cũng như các chi phí khác. Phải chăng vì thế mà quên cả chúc mừng chị em.

Hôm nay mùng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Nhưng mà lòng cứ nghẹn ngào
Vì chẳng được tặng bông hoa nào...

Dẫu rằng bận bịu việc công
Dẫu rằng cuộc sống vẫn còn khó khăn
Chị em nào có đòi hỏi (gì đâu)
Mừng một lời chúc là đời thêm vui

Rồi ngày mai hết tám ba
Các chị lại vẫn đi ra đi vào
Nhưng ko phải mong hoa nào
Mà là nhiệm vụ muôn đời dành cho

Không cần hoa đẹp lời hay chúc mừng
Chị em vẫn làm mẹ làm vợ đảm đang đó thôi.
(tự bột phát)

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2008

Tết Mậu Tý trong giá rét

Trời rét kinh khủng, nhiệt độ ngày chỉ từ 10-15 độ, thậm chí còn xuống thấp hơn. Mọi năm trời có rét lắm thì mình cũng chỉ mặc đến 3 áo là ấm. Vậy mà năm nay mặc hai áo khoác, hai quần rồi găng tay tất mũ mà vẫn cứ cóng như thường. Hic, tính đến hôm nay là đã hơn 1 tháng rét đậm rét hại kéo dài. Đây là trận rét lịch sử trong vòng 40 năm qua. Đọc tin tức, nghe thời tiết thấy rét kéo dài mà thấy buồn quá. Rét quá ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân, người già trẻ nhỏ nhập viện, trâu bò chết rét hàng loạt, lúa rau cũng chết rét ... thậm chí thương tâm hơn trẻ em cũng bị chết cóng. Các tỉnh biên giới phía Bắc đang chìm trong băng giá.

Giá rét ở Hoàng Liên Sơn.

Photobucket


Cây cỏ cũng bị đóng băng

Photobucket

Photobucket

Cánh cổng này cũng không phải ngoại lệ

Photobucket

Chỉ có du khách thích cảnh này...

Photobucket

Ôi, ước gì trời ấm lên. Hết tháng này! Sao mà lâu thế!!!

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2007

Tôi đi buôn trứng

Sau vài lần buôn bán có vẻ... thuận lợi, tôi quyết định làm chuyến nữa phục vụ các chị. Lần này, tôi chuẩn bị hàng từ hôm trước, sắp xếp vào túi và đến sáng ra là lên đường. Mẹ bảo tôi là trứng thì phải treo chứ để giỏ xe thì vỡ hết?!? (Sao mẹ lại nói thế nhỉ?). Tôi phớt lờ câu nói của mẹ vì mọi lần tôi vẫn để giỏ xe, an toàn mà. Phi ra khỏi nhà là tôi đi với tốc độ chậm, mắt căng nhìn đường không phải vì xem có chốt kiểm dịch nào mới dựng lên không mà là xem...có ổ gà ổ voi nào thì tránh. Mọi việc dường như suôn sẻ lắm. Đi được 1/3 quãng đường, tôi cố gắng đi vào lề bên phải để tránh đông xe. Bỗng....rầm một cái, tay tôi giữ chặt ghi đông xe và chỉ còn kịp nhìn thấy túi trứng bay lên cao và ...vắt vẻo trên.. giỏ xe. Ôi cha mẹ ơi, chắc nó rơi xuống đất mất thôi tôi nghĩ. May sao nó lại tự ... đổ vào giỏ xe. Tôi lúc này mới hoàn hồn, dừng xe và dựng lại túi trứng. Mặt mày nhăn nhó lần này thì chắc vỡ hết rồi. Hu...hu.... Sau khi sờ nắn phía trên tôi thấy vẫn tròn tròn, mừng thầm là chắc chỉ vỡ vài quả, tôi lại tiếp tục hành trình. Vừa đi vừa nghĩ xem giải quyết chỗ trứng như thế nào. Tôi lại tự nhủ, sao lúc mình bắt đầu đi mẹ lại nói như thế nhỉ? Quả báo! Quả (trứng) báo! Đến nơi, sau khi kiểm kê lại số hàng, tôi ngậm ngùi công bố rằng 1/3 số hàng đã không còn làm món luộc được nữa. Trong đó, có hơn 1 nửa là....đi thẳng vào sọt rác. Hu...hu... May sao khách hàng của tôi vẫn thông cảm và nhận chỗ trứng dù có nhiều quả dập và thanh toán đủ. Tôi đang suy nghĩ xem bao giờ sẽ buôn tiếp các bạn ạ....

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2007

Thứ sáu ngày 13, oái

Mọi người toàn ca thán về cái ngày thứ sáu ngày 13. Mình thấy chẳng có gì đáng kể cho cái ngày này cả. Bình thường như mọi ngày thôi.