Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011
Kitty là em gái???
Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011
Trung thành
Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010
Huy và bố về quê giỗ ông nội
Bà ngoại biết tin con về quê nên gọi mẹ dặn dò để nhắc nhở bố trông con cẩn thận. Mẹ đang dẹp nỗi lo đi nhưng khi bà nhắc thì nỗi lo lại nổi lên. Mẹ phải cố gắng gạt đi vì tin rằng con đang được chăm tốt. Mẹ và em Kitty ở đây chờ hai bố con. Mẹ vừa gọi con đấy nhưng chắc 2 bố con đi ngủ rồi. Chúc 2 bố con ngủ ngon nhé. Yêu hai bố con nhiều.
Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010
Cháu nuôi ông bằng "dây"
Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010
Trung thu 2010
Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010
Người mẹ một mắt
Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.
Đêm hôm ấy...
Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.
Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.
Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.
Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.
Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.
Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”. Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.
Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ”, và rồi bà đi mất.
“May quá, bà ấy không nhận ra mình” - tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.
Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.
Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.
“Con trai yêu quí của mẹ!
Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.
Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.
Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.
Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.
Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.
Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.
Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010
Giọng ca 10 tuổi tiếp tục mê hoặc lòng người
Tại vòng bán kết của chương trình 'America's Got Talent', cô bé lên 10 Jackie Evancho hoàn toàn chinh phục khán giả lẫn ban giám khảo khi thể hiện ca khúc nổi tiếng 'Time To Say Goodbye'.
> Giọng ca 10 tuổi gây xôn xao nước Mỹ
Hôm 1/9, Jackie Evancho mặc một chiếc váy màu xanh ngọc và tự tin đứng trên sân khấu đêm bán kết American's Got Talent trình diễn bài hát Time To Say Goodbye nổi tiếng của hai nghệ sĩ opera Andrea Bocelli và Sarah Brightman. Ngay sau khi kết thúc phần biểu diễn, khán giả trong hậu trường và ba vị giám khảo đã đứng dậy dành cho cô bé 10 tuổi tràng pháo tay kéo dài gần một phút.
Nữ giám khảo Sharon Osbourne đã gọi giọng ca của Jackie Evancho là một "món quà vô giá" và hy vọng cô bé sẽ có nhiều cơ hội với giọng hát trời phú của mình. Giám khảo Howie Mandel thì lại ví thí sinh nhỏ tuổi nhất của America's Got Talent 2010 giống như "một thiên thần tới từ hành tinh khác".
| Jackie Evancho trong đêm bán kết "America's Got Talent" hôm 1/9. Ảnh: NBC. |
Piers Morgan phát biểu: "Cháu biết không, Jackie. Ta đã làm giám khảo của America's Got Talent trong 5 năm với hàng nghìn thí sinh. Đa số phần biểu diễn là kinh khủng, một số tiết mục tương đối ổn, chỉ một vài thí sinh trở thành ngôi sao. Nhưng đêm nay, với phần trình diễn của mình, cháu thực sự là một siêu sao".
Gây ấn tượng bằng tài năng bẩm sinh của mình, Jackie Evancho đã lọt vào Top 10 thí sinh sẽ tranh tài vào ngày thứ tư (8/9). Sau khi gây ngạc nhiên cho ban giám khảo cũng như toàn bộ khán giả theo dõi chương trình với chất giọng soprano (giọng nữ cao) chuyên nghiệp khi thể hiện ca khúc opera O Mio Babbino Carotrong vòng ngoài, video của Jackie đã thu hút tới 3,6 triệu lượt người truy cập trênYouTube.
Tên tuổi của Jackie Evancho nhanh chóng vang xa trên khắp nước Mỹ và được dư luận quan tâm. Giọng hát và cách thể hiện của giọng ca 10 tuổi gợi nhớ đến hình ảnh của "thần đồng xứ Wales" Charlotte Church khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp.
| Jackie Evancho được mệnh danh là "Susan Boyle nước Mỹ". Cô bé trở thành một hiện tượng âm nhạc lớn khi tham gia "America's Got Talent". Ảnh: theexpressionist. |
Sau khi biết mình lọt vào bán kết, Jackie Evancho ngày ngày chăm chỉ tập luyện để chuẩn bị cho các vòng thi tiếp theo. Anh trai cô bé tiết lộ: "Nó tập hát suốt cả ngày và không hề nghỉ ngơi, dù là một lúc". "Susan Boyle nước Mỹ" cũng tâm sự, cô không hề run khi đứng trên sân khấu và mong giấc mơ làm ca sĩ sẽ trở thành hiện thực sau khi tham gia America's Got Talent.
America's Got Talent là chương trình tìm kiếm tài năng lớn nhất nước Mỹ được phát sóng trên kênh truyền hình NBC. Sau vòng sơ khảo, ban giám khảo và khán giả chọn lựa 24 thí sinh vào bán kết, sau đó là Top 10, Top 4 và người thắng cuộc. Đêm chung kết sẽ diễn ra vào ngày 8/9.
Xem clip của Jackie Evancho tại đây
Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010
Quan niệm cuộc sống
Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010
Mùa Vu Lan
Mùa Vu Lan năm nào đối với con cũng như vậy cả, bởi con vẫn còn có bố mẹ để thương yêu. Năm nay con theo chồng về quê, báo hiếu với bố chồng, thăm mẹ chồng. Hôm nay đọc được bài thơ này của một độc giả trên mạng, con mượn tạm vào đây, gửi đến bố mẹ những lời thương yêu nhất.
Rằm tháng 7 - Mưa
Mùa Vu Lan
Trời mưa
Ngày bão nổi
Con đường về
Mưa giăng khắp lối
Con về cho kịp cho những yêu thương…
Mùa báo hiếu, ngày Vu Lan
Trời như thử thách
Những nặng nhọc mẹ mang
Những gánh gồng cha đỡ
Con chưa kịp làm gì
Bão đã cuốn xa…
Rồi những mùa Vu Lan
Con trăn trở với những điều báo hiếu
Con vẫn là con, dại khờ 1 thủa
Vẫn rất cần, ấm áp mẹ cha
Rối bão sẽ tan, như bão không còn
Và cuộc sống sẽ mỗi ngày mỗi khác
Có trong con, một điều bàng bạc…
Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2009
Cô gái “cát” gây sửng sốt trên YouTube
(Dân trí) - Ngôi sao mới trên YouTube là cô gái người Ukraina - Kseniya Simonova, 24 tuổi, vừa giành giải nhất cuộc thi Ukraine's Got Talent. Nước mắt hàng triệu khán giả đã rơi khi cô thể hiện câu chuyện của mình bằng… cát.
Kseniya Simonova đã trở thành một hiện tượng trên YouTube khi kể lại những câu chuyện qua tranh cát. Tờ Guardian của Anh đã không tiếc lời khen có ý rằng có Simonova rồi thì ai còn cần Susan Boyle (“giọng ca thiên thần” giành vị trí thứ hai trong cuộc thi Britain’s Got Talent 2009) nữa?
Sử dụng một hộp ánh sáng, âm nhạc đầy cảm xúc, trí tưởng tượng và tài năng vẽ tranh trên cát, Simonova kể lại câu chuyện bi tráng thời chiến tranh vệ quốc Thế chiến II.
Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh một cặp đôi ngồi nắm tay nhau trên chiếc ghế dài dưới bầu trời đầy sao. Rồi chiếc máy bay chiến đấu xuất hiện và cảnh tượng hạnh phúc không còn nữa. Thay vào đó là khuôn mặt một phụ nữ đang khóc, và rồi một em bé xuất hiện và người phụ nữ lại mỉm cười. Một lần nữa chiến tranh lại trở lại với những cảnh tượng hỗn loạn. Khuôn mặt trẻ trung của người phụ nữ nhanh chóng trở thành một khuôn mặt người góa phụ già nua đầy những nếp nhăn và vẻ buồn bã. Sau đó hình ảnh ấy lại biến thành đài tưởng niệm của một người lính vô danh.
Cảnh tượng này được đóng khung trong một chiếc cửa sổ như thể người xem đang ngồi trong nhà nhìn ra đài tưởng niệm. Cảnh cuối cùng là hình ảnh một bà mẹ và em bé ngồi bên trong, bên ngoài là người đàn ông ấn tay vào tấm kính nói lời tạm biệt để ra trận.
Với câu chuyện được kể lại bằng cát của mình, cô gái sinh năm 1985 đã chiếm giữ trái tim khán giả. Màn trình diễn dài 8 phút rưỡi của Simonova như thể một tác phẩm bậc thầy làm lay động sâu sắc những người dân Ukraina. Khán giả không kìm được những tiếng thổn thức khi theo dõi cát biến ảo dưới bàn tay tuyệt vời của cô.
Gần như toàn bộ 13 triệu người xem Simonova trình diễn trực tiếp qua truyền hình trong cuộc thi Ukraine's Got Talent đều khóc thổn thức. Ban giám khảo và khán giả tại studio cũng không thể ngăn những dòng nước mắt tuôn rơi.
Và không chỉ người Ukraina mới yêu thích những câu chuyện của Simonova.
Đến nay, video trình diễn của Simonova thu hút hơn 4 triệu lượt xem trên YouTube. Con số này là một hiện tượng khác thường cho một clip của một nghệ sĩ ở một nước ngoài Anh và Mỹ, đặc biệt là khi rất ít người xem có thể hiểu được những dòng thông điệp được viết bằng tiếng Ukraina.
Những bức tranh cát của Simonova mang đến sự bình lặng, rồi những xung đột. Một cặp đôi ngồi bên nhau trên chiếc ghế tựa bỗng chốc hóa thành một khuôn mặt phụ nữ. Một cuộc đi dạo êm ả bỗng trở thành một thảm họa. Một góa phụ đang khóc thổn thức bỗng chuyển thành chiếc đài tưởng niệm một người lính vô danh... Simonova đã giữ cho câu chuyện của mình liền mạch bằng bàn tay khéo léo "làm phù thủy" với cát...
Thành công ùa đến khiến Simonova vô cùng ngạc nhiên. Người mẹ trẻ này cho biết cô hạnh phúc được sống với chồng và cậu con trai nhỏ ở Evpatoria (một thành phố nhỏ ở Ukraina) và sẽ không đi đến các nước khác để kiếm lợi từ lượng fan khổng lồ khắp toàn cầu của mình.
“Tôi tham gia cuộc thi bởi vì tôi muốn giúp một em bé đang cần làm phẫu thuật. Tôi không định làm cả nước tôi phải khóc", Simonova tâm sự về quyết định tham dự cuộc thi Ukraine's Got Talent.
Simonova đã dùng khoản tiền thưởng gần 120.000USD để mua một căn nhà nhỏ và lập một quỹ từ thiện cho trẻ em.
Xem tại đây
Thứ Hai, 9 tháng 3, 2009
1001 định nghĩa về vợ
Hôm nay mùng 8 tháng 3
Không biết định nghĩa Vợ là chi đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.
Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
Vợ là...
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2009
Dễ và khó
Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008
Cảm nhận sự khác biệt thú vị
Những bức hình dưới đây được thiết kế bởi Liu Young, một sinh viên Trung Quốc theo học tại Đức. Những góc nhìn tuy không mới nhưng vẫn khá bất ngờ và thú vị về sự khác biệt giữa phong cách sống của phương Đông và phương Tây.
Trong 36 bức hình của mình để lột tả những sự khác biệt giữa “Đông” (tạm dùng từ này) và “Tây”, có vẻ như Liu Young đã nhận thấy rằng người phương Đông có nhiều thói khác biệt người phương Tây như “Đông” thường trong bụng rất tức giận nhưng bên ngoài vẫn thơn thớt cười nói, khi suy nghĩ hay giải quyết một vấn đề nào đó thường rất vòng vèo và hay làm mọi việc rối tung lên, khi phải xếp hàng thì vô tổ chức như cái chợ vỡ… trong khi "Tây" thì ngược lại.
Tuy nhiên, có một ưu điểm gần như là duy nhất của “Đông” so với "Tây" được Liu Young chỉ ra là dù thời tiết mưa nắng thế nào thì "Đông" vẫn luôn lạc quan hơn "Tây"!
Dù sao, đây cũng chỉ là quan điểm của cá nhân Liu Young mà thôi, nhưng chúng ta vẫn có thể cùng chia sẻ và suy ngẫm xem sao.
(Màu xanh tượng trưng cho phong cách phương Tây; Màu đỏ tượng trưng cho phong cách phương Đông)
Quan điểm:
Cách sống:
Giải quyết vấn đề:
Sếp:
Giao thiệp:
Khi tức giận:
Khi xếp hàng đợi:
Đúng giờ:
Tiệc tùng:
Trong nhà hàng:
Phố phường ngày chủ nhật:
Du lịch:
Khuynh hướng:
Ba bữa mỗi ngày:
Phương tiện giao thông:
Tâm trạng và thời tiết:
Vị trí của trẻ em:
Cuộc sống của người già:

















