Trung thu, năm nào chẳng có trung thu nhỉ? Nhưng đối với mình thì trung thu chưa năm nào giống năm nào cả. Hồi trước, khi đất nước đang trong thời bao cấp và ngay cả khi xóa bỏ bao cấp thì cái bánh nướng bánh dẻo vẫn là đồ xa xỉ trên thị trường. Lúc đó, được ăn một miếng bánh dẻo hay nướng sao mà ngon đến thế. Rồi các trái cây khác nữa chứ. Chị em mình thường nhặt các hạt bưởi, bóc vỏ rồi xâu vào 1 sợi dây thép và mang phơi từ trước ngày Trung thu, và để giành đến đêm Trung thu thì đốt. Làm gì có tiền mà mua đèn ông sao hay đèn cù. Cả bọn tập trung ở trong sân của khu tập thể ăn uống hát hò rồi đốt dây bưởi hoặc đuốc làm bằng giẻ tẩm dầu hỏa và kéo nhau đi xung quanh khu, chơi đùa rầm rầm.... Sáng dậy rửa mặt mũi cứ đen ngòm khói đuốc. Nó thực sự là cái tết mà bọn trẻ mong đợi.
Bây giờ, khi cuộc sống khấm khá hơn, mọi thứ đều dễ dàng mua bằng đồng tiền. Trung thu ko chỉ là tết của trẻ con nữa mà cả người lớn cũng cho là dịp tốt để đi thăm hỏi, biếu xén...Thanh niên thì coi như dịp để tụ tập đi chơi. Người ta ko còn thích và hào hứng ăn bánh nướng bánh dẻo nữa. Nó trở thành vật trao đổi biếu tặng. Mình ko còn thấy háo hức trung thu như xưa, có thể tại mình đã quá tuổi đó rồi. Cu con nhà mình đi chơi Trung thu thì thích lắm mặc dù nó chưa biết gì mấy nhưng mình tin là nó sẽ cảm nhận về Trung thu khác mình.
Trung thu, Trung thu...
Thứ Hai, 24 tháng 9, 2007
Tết Trung thu - nguồn gốc và ý nghĩa
Tết Trung Thu theo âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này vì thường được người lớn tặng đồ chơi, thường là đèn ông sao, mặt nạ, đèn kéo quân, súng phun nước... rồi bánh nướng, bánh dẻo. Vào ngày tết này, người ta tổ chức bày cỗ, trông trăng. Thời điểm trăng lên cao, trẻ em sẽ vừa múa hát vừa ngắm trăng phá cỗ. Ở một số nơi, người ta còn tổ chức múa lân, múa sư tử để các em vui chơi thoả thích.
Nguồn gốc
Tết Trung Thu tại Việt Nam không biết có tự bao giờ, không có sử liệu nào nói rõ về gốc tích của ngày lễ rằm tháng Tám. Nhiều người cho rằng đây là một nét văn hóa du nhập từ Trung Quốc trong thời gian Việt Nam bị phương Bắc đô hộ.
Ở Trung Hoa, Tết Trung Thu đã có từ thời Đường Huyền Tông (Đường Minh Hoàng), đầu thế kỷ thứ 8. Theo truyền thuyết, sau khi dẹp xong An Lộc Sơn, Đường Minh Hoàng nhớ thương Dương Quý Phi không nguôi. Đêm rằm tháng tám, gió mát, trăng tròn thật đẹp, một vị tiên xuất hiện tình nguyện đưa vua đi gặp Quý Phi. Vị tiên hóa phép tạo một chiếc cầu vồng, một đầu giáp cung trăng, một đầu chấm mặt đất, nhà vua trèo lên cầu vồng đi lên cung Quảng, nhìn thấy Quý Phi xưa trong đoàn vũ. Trở về trần thế, vua luyến tiếc cảnh cung trăng đầy thơ mộng, đặt ra tết Trung Thu. Trong ngày tết này, lúc đầu chỉ uống rượu thưởng trăng nên còn gọi là "Tết Ngắm Trăng".
Ở Việt Nam, ngày tết Trung Thu được diễn tả trong tục: "Ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng Nguyệt. Đầu cỗ là bánh mặt trăng, và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả, nhuộm các màu sắc, sặc sỡ xanh, đỏ, trắng, vàng. Con gái hàng phố thi nhau tài khéo, gọt đu đủ thành các thứ hoa nọ hoa kia, nặn bột làm con tôm con cá coi cũng đẹp".
Theo các nhà khảo cổ học thì Tết Trung Thu ở Việt Nam có từ thời xa xưa, đã được in trên mặt trống đồng Ngọc Lũ. Còn theo văn bia chùa Đọi năm 1121 thì từ đời nhà Lý, Tết Trung Thu đã được chính thức tổ chức ở kinh thành Thăng Long với các hội đua thuyền, múa rối nước và rước đèn. Đến đời LêTrịnh thì Tết Trung Thu đã được tổ chức cực kỳ xa hoa trong phủ Chúa mà “Tang thương ngẫu lục” đã miêu tả. Nghiên cứu về nguồn gốc Tết Trung Thu, theo học giả P.Giran (trong Magiet Religion, Paris, 1912) thì từ xa xưa, ở Á Đông người ta đã coi trọng Mặt Trăng và Mặt Trời, coi như một cặp vợ chồng. Họ quan niệm Mặt Trăng chỉ sum họp với Mặt Trời một lần mỗi tháng (vào cuối tuần trăng). Sau đó, từ ánh sáng của chồng, nàng trăng mãn nguyện đi ra và dần dần nhận được ánh dương quang - trở thành trăng non, trăng tròn, để rồi lại đi sang một chu kỳ mới. Do vậy, trăng là âm tính, chỉ về nữ và đời sống vợ chồng. Và ngày Rằm tháng Tám, nàng trăng đẹp nhất, lộng lẫy nhất, nên dân gian làm lễ mở hội ăn Tết mừng trăng. Còn theo sách “Thái Bình hoàn vũ ký” thì: “Người Lạc Việt cứ mùa thu tháng Tám thì mở hội, trai gái giao duyên, ưng ý nhau thì lấy nhau”. Như vậy, mùa thu là mùa của thành hôn.
Việt Nam là một nước nông nghiệp nên nhân lúc tháng Tám gieo trồng đã xong, thời tiết dịu đi, là lúc “muôn vật thảnh thơi” (bia chùa Đọi 1121), người ta mở hội cầu mùa, ca hát vui chơi Tết Trung Thu.
Ý nghĩa
Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng trung thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn. Cỗ mừng trung thu gồm bánh Trung Thu, kẹo, mía, bưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khắng khít thêm.
Cũng trong dịp này người ta mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên, biếu ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác.
Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu, còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trống Quân trong dịp Tết Trung Thu. Điệu hát trống quân theo nhịp ba "thình, thùng, thình".
Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị.
Nguồn gốc
Tết Trung Thu tại Việt Nam không biết có tự bao giờ, không có sử liệu nào nói rõ về gốc tích của ngày lễ rằm tháng Tám. Nhiều người cho rằng đây là một nét văn hóa du nhập từ Trung Quốc trong thời gian Việt Nam bị phương Bắc đô hộ.
Ở Trung Hoa, Tết Trung Thu đã có từ thời Đường Huyền Tông (Đường Minh Hoàng), đầu thế kỷ thứ 8. Theo truyền thuyết, sau khi dẹp xong An Lộc Sơn, Đường Minh Hoàng nhớ thương Dương Quý Phi không nguôi. Đêm rằm tháng tám, gió mát, trăng tròn thật đẹp, một vị tiên xuất hiện tình nguyện đưa vua đi gặp Quý Phi. Vị tiên hóa phép tạo một chiếc cầu vồng, một đầu giáp cung trăng, một đầu chấm mặt đất, nhà vua trèo lên cầu vồng đi lên cung Quảng, nhìn thấy Quý Phi xưa trong đoàn vũ. Trở về trần thế, vua luyến tiếc cảnh cung trăng đầy thơ mộng, đặt ra tết Trung Thu. Trong ngày tết này, lúc đầu chỉ uống rượu thưởng trăng nên còn gọi là "Tết Ngắm Trăng".
Ở Việt Nam, ngày tết Trung Thu được diễn tả trong tục: "Ban ngày làm cỗ cúng gia tiên, tối đến bày cỗ thưởng Nguyệt. Đầu cỗ là bánh mặt trăng, và dùng nhiều thứ bánh trái hoa quả, nhuộm các màu sắc, sặc sỡ xanh, đỏ, trắng, vàng. Con gái hàng phố thi nhau tài khéo, gọt đu đủ thành các thứ hoa nọ hoa kia, nặn bột làm con tôm con cá coi cũng đẹp".
Theo các nhà khảo cổ học thì Tết Trung Thu ở Việt Nam có từ thời xa xưa, đã được in trên mặt trống đồng Ngọc Lũ. Còn theo văn bia chùa Đọi năm 1121 thì từ đời nhà Lý, Tết Trung Thu đã được chính thức tổ chức ở kinh thành Thăng Long với các hội đua thuyền, múa rối nước và rước đèn. Đến đời LêTrịnh thì Tết Trung Thu đã được tổ chức cực kỳ xa hoa trong phủ Chúa mà “Tang thương ngẫu lục” đã miêu tả. Nghiên cứu về nguồn gốc Tết Trung Thu, theo học giả P.Giran (trong Magiet Religion, Paris, 1912) thì từ xa xưa, ở Á Đông người ta đã coi trọng Mặt Trăng và Mặt Trời, coi như một cặp vợ chồng. Họ quan niệm Mặt Trăng chỉ sum họp với Mặt Trời một lần mỗi tháng (vào cuối tuần trăng). Sau đó, từ ánh sáng của chồng, nàng trăng mãn nguyện đi ra và dần dần nhận được ánh dương quang - trở thành trăng non, trăng tròn, để rồi lại đi sang một chu kỳ mới. Do vậy, trăng là âm tính, chỉ về nữ và đời sống vợ chồng. Và ngày Rằm tháng Tám, nàng trăng đẹp nhất, lộng lẫy nhất, nên dân gian làm lễ mở hội ăn Tết mừng trăng. Còn theo sách “Thái Bình hoàn vũ ký” thì: “Người Lạc Việt cứ mùa thu tháng Tám thì mở hội, trai gái giao duyên, ưng ý nhau thì lấy nhau”. Như vậy, mùa thu là mùa của thành hôn.
Việt Nam là một nước nông nghiệp nên nhân lúc tháng Tám gieo trồng đã xong, thời tiết dịu đi, là lúc “muôn vật thảnh thơi” (bia chùa Đọi 1121), người ta mở hội cầu mùa, ca hát vui chơi Tết Trung Thu.
Ý nghĩa
Theo phong tục người Việt, vào dịp Tết Trung Thu, cha mẹ bày cỗ cho các con để mừng trung thu, mua và làm đủ thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà và để các con rước đèn. Cỗ mừng trung thu gồm bánh Trung Thu, kẹo, mía, bưởi và các thứ hoa quả khác nữa. Đây là dịp để cha mẹ tùy theo khả năng kinh tế gia đình thể hiện tình thương yêu con cái một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu gia đình lại càng khắng khít thêm.
Cũng trong dịp này người ta mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên, biếu ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác.
Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu, còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trống Quân trong dịp Tết Trung Thu. Điệu hát trống quân theo nhịp ba "thình, thùng, thình".
Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị.
Huy tròn 18 tháng
Hôm nay Huy được 1 tuổi rưỡi. Mẹ gọi lại cân đo:
Chiều cao: 85cm
Tình trạng "dinh dưỡng": 12.3kg, đã từ bỏ cháo 2 tuần trước, bây giờ ăn cơm và các loại bún, miến, nui...
Tình trạng ngôn ngữ: Vẫn chưa có gì tiến triển hơn tháng trước (hic...)
Tình trạng sức khỏe: Dạo này vui vẻ và khỏe (trộm vía!)
Mẹ đã cai sữa cho Huy, cũng rất dễ, chỉ cần bôi tí dầu gió vào ti, Huy ngậm vào rồi nhả ra và kéo áo xuống. Ban đêm đi ngủ chỉ dám sờ ti tí thôi (xấu) chứ cũng ko đòi ti quyết liệt.
Dạo này bố mẹ đi làm đã bớt khóc hơn rồi, lại còn vẫy tay chào nữa.
Chiều cao: 85cm
Tình trạng "dinh dưỡng": 12.3kg, đã từ bỏ cháo 2 tuần trước, bây giờ ăn cơm và các loại bún, miến, nui...
Tình trạng ngôn ngữ: Vẫn chưa có gì tiến triển hơn tháng trước (hic...)
Tình trạng sức khỏe: Dạo này vui vẻ và khỏe (trộm vía!)
Mẹ đã cai sữa cho Huy, cũng rất dễ, chỉ cần bôi tí dầu gió vào ti, Huy ngậm vào rồi nhả ra và kéo áo xuống. Ban đêm đi ngủ chỉ dám sờ ti tí thôi (xấu) chứ cũng ko đòi ti quyết liệt.
Dạo này bố mẹ đi làm đã bớt khóc hơn rồi, lại còn vẫy tay chào nữa.
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2007
Cai sữa cho Huy
Bà ngoại cứ bảo mẹ là cai sữa cho con đi thôi. Mẹ thử bôi dầu cao vào ti. Con ngậm vào thấy cay thì lập tức nhả ra. Rồi lại ngậm vào, nhả ra và kéo áo mẹ xuống miệng thì phù...phù... Một lúc sau lại vạch áo mẹ lên, rón rén ngậm ti thăm dò xem có cay ko, rồi ngậm luôn mút lấy mút để. Bà ngoại cười ngất, có khi tại bà hay cho ăn cay quen rồi nên ko sợ. Sau đó con ko ti nữa và tối đó đi ngủ ngoan, ko đòi ti. Mẹ thấy cũng đơn giản không khó khăn gì mấy nên quyết cai luôn. Tuy nhiên do con bị đi ngoài, ko ăn uống gì nên mẹ đành cho ti lại. Vài hôm sau, khi con khoẻ và ăn lại, mẹ lại bôi dầu cao vào và lần này con chỉ ngậm vào 2 lần rồi thôi. Nhìn con thèm ti mà thương quá. Miệng thì cứ bập bẹ "ti, ti", tay thì...sờ ti mẹ và áp mặt vào ti mẹ hít hà đớp đớp. Mỗi lần như thế mẹ lại bảo với con là "ti cay lắm, không ti được con ạ" là con lại tiu nghỉu. Thương ghê cơ. Nhưng mẹ nghĩ cai sữa cho con cũng phải thôi vì mẹ ko có sữa, chỉ đủ vài thìa cho con tráng miệng thôi. Như vậy tốt rồi, con sẽ quen dần và không còn phụ thuộc vào ti mẹ nữa. Con sẽ lớn mà.
Thứ Ba, 18 tháng 9, 2007
Tôi đi buôn trứng
Sau vài lần buôn bán có vẻ... thuận lợi, tôi quyết định làm chuyến nữa phục vụ các chị. Lần này, tôi chuẩn bị hàng từ hôm trước, sắp xếp vào túi và đến sáng ra là lên đường. Mẹ bảo tôi là trứng thì phải treo chứ để giỏ xe thì vỡ hết?!? (Sao mẹ lại nói thế nhỉ?). Tôi phớt lờ câu nói của mẹ vì mọi lần tôi vẫn để giỏ xe, an toàn mà. Phi ra khỏi nhà là tôi đi với tốc độ chậm, mắt căng nhìn đường không phải vì xem có chốt kiểm dịch nào mới dựng lên không mà là xem...có ổ gà ổ voi nào thì tránh. Mọi việc dường như suôn sẻ lắm. Đi được 1/3 quãng đường, tôi cố gắng đi vào lề bên phải để tránh đông xe. Bỗng....rầm một cái, tay tôi giữ chặt ghi đông xe và chỉ còn kịp nhìn thấy túi trứng bay lên cao và ...vắt vẻo trên.. giỏ xe. Ôi cha mẹ ơi, chắc nó rơi xuống đất mất thôi tôi nghĩ. May sao nó lại tự ... đổ vào giỏ xe. Tôi lúc này mới hoàn hồn, dừng xe và dựng lại túi trứng. Mặt mày nhăn nhó lần này thì chắc vỡ hết rồi. Hu...hu.... Sau khi sờ nắn phía trên tôi thấy vẫn tròn tròn, mừng thầm là chắc chỉ vỡ vài quả, tôi lại tiếp tục hành trình. Vừa đi vừa nghĩ xem giải quyết chỗ trứng như thế nào. Tôi lại tự nhủ, sao lúc mình bắt đầu đi mẹ lại nói như thế nhỉ? Quả báo! Quả (trứng) báo! Đến nơi, sau khi kiểm kê lại số hàng, tôi ngậm ngùi công bố rằng 1/3 số hàng đã không còn làm món luộc được nữa. Trong đó, có hơn 1 nửa là....đi thẳng vào sọt rác. Hu...hu... May sao khách hàng của tôi vẫn thông cảm và nhận chỗ trứng dù có nhiều quả dập và thanh toán đủ. Tôi đang suy nghĩ xem bao giờ sẽ buôn tiếp các bạn ạ....
Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007
Ngày...
Cả tuần nay Huy hết táo bón lại đi lỏng. Lại còn đình công với món cháo. Mẹ nấu cháo rồi lại đổ đi. Mẹ lo quá. Có lẽ do con mệt nên ko muốn ăn chăng? Cháo thì chán rồi, mẹ mua nui đổi món thấy con ăn có vẻ hăng hái lắm. Với lại có khi con khoẻ lên nên ăn uống đỡ hơn. Bây giờ 1 ngày con ăn 2 bữa nui, 1 bữa cơm hạt. Mẹ cũng tạm ngưng lo lắng khi thấy con ăn được từng í. Sữa thì ăn ít quá, ngày chỉ được 200ml thôi.
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)