.....Vậy là tôi thực sự bước vào cuộc sống công trường tuy rằng tôi làm việc ở BĐH, thi thoảng mới đi đến công trường làm việc.
Sau một đêm ngủ không được ngon lắm vì trên trần nhà bọn chuột nó hoành hành cả đêm, tôi tỉnh dậy và ăn sáng. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt vừa lạ lẫm vừa ngạc nhiên. Không hiểu con bé này nghĩ thế nào mà lại sang tận cái nơi rừng rú này để làm việc nhỉ. Một "chú" (cho phép tôi được gọi bọn họ như thế cho nó dễ) liền hỏi tôi có đi ra công trường không? Tôi không chần chừ và đồng ý luôn. Quả thật là tôi chưa biết cái mày ngang mũi dọc công trường nó ra làm sao cả. "chú" này chở tôi đi khoảng 4km lên 1 quả đồi thấp thấp, ở đó mọi người đang làm nhà. Hỏi ra thì mới biết đó là làm nhà cho tư vấn giám sát. Ấn tượng đầu tiên "lùa" vào tôi, tôi phải dùng từ lùa, đó là gió. Trên 1 quả đồi trống, gió tha hồ mà mà tung tăng bay lượn, hết quất bên này lầ quật bên kia. Gió thôi bên tai tôi vù vù, thôi cảm thấy hơi lạnh dù tôi đã mặc một cái áo khoác to (nhưng ko dày lắm) và cảm giác như không khéo mình bị gió thổi bay mất. May quá, sau một hồi đi kiểm tra công việc "chú" kia bảo ra về. Lúc này tôi mới phóng tầm mắt mình xem xét mọi thứ trên đường đi. Thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng chỉ vẻn vẻn vài km2, với trung tâm là chợ Phôn xa vẳn, gồm 1 chợ hàng tiêu dùng và 1 chợ thực phẩm. Cơ quan chính quyền của tỉnh nằm rải rác quanh khu chợ đó. Một thị trấn nghèo miền núi.
Những ngày sau đó, tôi làm quen với công việc mới và cuộc sống mới không có gì là quá khó khăn. Tiếng Lào, thứ ngôn ngữ bản địa, tôi chẳng hề biết, mọi người bắt đầu dạy cho tôi. Ở chỗ tôi làm có 1 chị giúp việc người Lào. Muốn nói chuyện với chị này tôi phải nhờ "chú" phiên dịch. Và cũng nhờ chú này tôi ra chợ Phôn sa vẳn làm quen với cuộc sống của họ. Công việc và cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi thông tin về nhà để gia đình khỏi lo về cho ăn ở mới của mình. Mới đầu mọi việc đều suôn sẻ. Bọn tôi, cả kỹ sư, lần này toàn là lớp trẻ, hầu hết mới ra trường hoặc có kinh nghiệm chưa nhiều về lĩnh vực thi công. Nhưng được cái, tuổi trẻ nên ai cũng nhiệt tình lắm. Dưới sự chỉ bảo của ban giám đốc và những người đi trước chúng tôi làm quen với công việc rất nhanh, tự tin làm việc với tư vấn người nước ngoài, chủ động giải quyết công việc cho dù vốn liếng tiếng Lào còn hạn chế. Cũng may là vùng giáp Việt Nam nên ở thị trấn Phôn xa vẳn cũng có rất nhiều người Việt sinh sống nên cũng không đến nỗi "nói chuyện mỏi tay" với người dân ở đây. Lúc đó, các đơn vị thi công đang khẩn trương triển khai máy móc, công nhân... từ Việt Nam sang đóng trên toàn tuyến đường, còn BĐH thì gấp rút hoàn thành khu trại cho kỹ sư tư vấn và trại của BĐH.
Mùa này, ở Xiêng Khoảng là mùa khô. Ruộng lúa của bà con đã trơ trọi toàn gốc, cây cối vàng lá, khô cong. Ở đây, nông dân chỉ có tập quán trồng lúa nước 1 vụ trong năm mà thôi, hết mùa mưa coi như đồng ruộng bỏ hoang cho trâu bò tha thẩn gặm cỏ và họ đợi đến mùa mưa sang năm mới lại làm. Tôi nhận thấy vì địa hình ở đây hầu hết là đồi núi nên vào mùa khô không thể lấy đâu ra nước để cấy lúa cả. Con đường xuống cấp bất cứ lúc nào có xe cộ chạy qua là lại bụi mù thứ bụi đỏ quạch của vùng núi. Tôi vẫn nhớ chỉ cần đi ra VP KSTV cách chỗ chúng tôi ở trọ 5km và quay về là quần áo và đầu tóc phủ một lớp bụi vàng. Có một loại trái cây mà từ trước đến giờ tôi thấy ở XK là ngon nhất đó là quả đu đủ. Mọi người đi tuyến về mua cơ man nào là đu đủ. Quả nào quả nấy cứ như quả khổng lồ, có lẽ phải 3-5kg một quả. Mỗi lần bổ một quả có mà đánh vật. Ngọt cực. Cũng chỉ năm đó tôi được ăn đu đủ ngon đến thế, những năm sau tôi ko còn cảm thấy ngon như vậy nữa và cũng không thấy nhiều như thế nữa.
Khí hậu vùng núi làm tôi thấy dễ chịu mặc dù đã bước sang mùa đông. Buổi sáng trời xe lạnh và sương mù giăng khắp. Đến gần trưa sương tan, mặt trời ló ra chói chang như mùa hè, về chiều trời hiu hiu gió heo may như mùa thu. Đêm đến lại như mùa đông. Cái khí hậu này làm tôi liên tưởng đến Đà Lạt ở Việt Nam (tôi chưa từng đến Đà Lạt lần nào). Cho dù là mùa đông hay mùa hè thì tôi cũng vẫn nằm đệm đắp chăn bông. Cái này làm tôi thích nhất vì không bị cái nóng rình rập cả ngày lẫn đêm. Tôi vẫn giữ thói quen tập thể dục buổi sáng. Tôi chạy bộ lên một quả đồi nhỏ ở gần chỗ trọ, hít thở không khí trong lành vào buổi sáng thật thích.
Tôi học bồi vài từ tiếng Lào và cũng mạnh dạn đi chợ. Dĩ nhiên là đi với mọi người. Hàng hóa ở đây cũng đa dạng nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, hàng Thái Lan cũng có nhưng với vốn kinh nghiệm của mình về xuất xứ hàng hóa quá ít ỏi tôi khó phân biệt được chúng. Hóa mĩ phẩm thì là hàng Thái, còn các đồ dùng thì là hàng Tầu. Buồn cười lắm cơ khi tôi cứ chỉ vào từng loại hàng hóa mà hỏi "cái này là gì?". Dân buôn bán ở đây rất dễ chịu kể cả là mình hỏi hàng hóa mà không mua họ vẫn vui vẻ không như ở Việt Nam. Cứ liều như thế tôi cũng biết được khối từ và bắt đầu tự tin giao tiếp với người dân ở đây.
(Còn tiếp)
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2007
Huy lại đi khám mắt
Sau gần 1 tháng kiểm tra mắt, đi khám lại thấy BS khẳng định là mắt Huy đã loạn thị thật, BS nhấn mạnh là loạn viễn. Theo như BS thì loạn viễn ít nguy hiểm hơn loạn cận. Chưa ảnh hưởng đến mắt nhiều, tuy nhiên cần phải chăm sóc mắt hơn, tra thuốc (vì còn bị viêm kết mạc), đeo kính và khẩu trang khi đi ra đường... Mẹ lo lắng quá cũng chẳng giảm được vấn đề. BS hẹn tái khám sau 6 tháng. Hy vọng mắt con sẽ ko sao và tốt lên.
Nhân thể mẹ cũng khám luôn, hic mắt mẹ còn tệ hơn. Nhưng BS bảo giảm sử dụng máy vi tính thì hơi khó cho mẹ vì công việc của mẹ là làm việc với máy tính mà. Uống thuốc và tra mắt thường xuyên thôi con ạ.
Nhân thể mẹ cũng khám luôn, hic mắt mẹ còn tệ hơn. Nhưng BS bảo giảm sử dụng máy vi tính thì hơi khó cho mẹ vì công việc của mẹ là làm việc với máy tính mà. Uống thuốc và tra mắt thường xuyên thôi con ạ.
Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2007
Huy đi chơi tết Trung thu
Cuối tuần Huy đến chơi ông ngoại và đi đón tết Trung thu tại cơ quan bố. Hôm đó đông ơi là đông, bao nhiêu là các anh chị lớn, có cả em bé hơn Huy cũng đi. Huy xem thích lắm. Rồi nô đùa với các anh chị ở xung quanh. Lúc sau thì bố bế vào lấy quà và cho Huy về. Hôm sau Huy lại đi xem biểu diễn ở Cung văn hóa hữu nghị Việt Xô. Lần này ko thích bằng hôm trước, được một lúc thì đòi ra ngoài. Mẹ cho ra sân vừa chơi vừa ăn và chờ bố đến đón. Huy được đi chơi rất vui và chỉ thích đi chơi thôi. Hôm qua, em Khoai và anh Huy được ông ngoại phát cho mỗi đứa một cái bánh nướng mang về. Em Khoai xinh lắm, toàn phun mưa phì phì. Huy thì líu lo ra chiều thích thú lắm, lại còn nghịch điện thoại của mẹ nó nữa chứ.
Huy bị loạn thị rồi...hu....hu....
Hic, thấy con cứ dụi mắt, nhìn thì mắt cứ nhăn lại mẹ đoán chừng Huy có vấn đề về mắt rồi. Lần lữa mãi cũng khám được cho Huy. Bác si phán 1 câu xanh rờn: viêm kết mạc, loạn thị, có khả năng phải đo kính. Hả, mẹ có nghe nhầm ko hả con? Thôi hỏng rồi, có lẽ tại con xem ti vi nhiều quá rồi. Hic, bây giờ phải nghe lời bác sĩ thôi. Khổ nỗi, Huy chẳng chịu cho nhỏ mắt, nếu đè ra mà nhỏ thì lại khóc toáng lên, có nhỏ được vào thì nước mắt cũng làm trôi hết thuốc. Bố mẹ bảo nhau khi con ngủ rồi nhỏ nhưng cứ động vào là con quay đi cho khác. Từ hôm khám đến giờ mới nhỏ được vài giọt vào mắt trong khi bác sĩ yêu cầu phải nhỏ 4 lần/ngày. Chết dở với ông con đây.
Huy suýt bị hóc
Huy hôm vừa rồi làm bố mẹ và bà được một phen khiếp vía. Số là hôm đó bà nấu cơm xong cũng sớm, bảo mẹ là đi ăn cơm. Hai bố con đưa nhau đi đâu chẳng biết thế là mẹ nói với bà con tranh thủ ăn trước rồi cho Huy ăn. Vừa ăn được nửa bát cơm thì Huy về. Mồm cứ tóm tém nhai cái gì. Mẹ hỏi bố con đang ăn gì thì bố lại bảo không. Vừa ở bên nhà chị Hương (hàng xóm) về có cho ăn gì đâu. Mẹ bảo con nhè ra thì con ko chịu. Rồi con trợn trạo nuốt. Mặt đỏ tía tai, khóc ré lên cứ lôi tay mẹ chỉ vào mồm con. Mẹ tá hỏa, ôi không khéo nó hóc rồi. Ông bố này chán quá, trông con mà ko để í gì cả, ko biết con nhét cái gì vào mồm. Mẹ cho tay vào mồm con thì con cắn cho mẹ một cái, ui chao ôi gần đứt tay mẹ ra. Thế mà con vẫn cứ khóc, tay chỉ vào mồm. Mẹ bỏ cả ăn bế con giỗ giành, nhung con khó chịu ko đi, khóc mãi. May sao lúc sau thấy con tự hết khóc, mẹ cho uống tí nước. Phù, lại tươi như hoa. Chắc cái gì mắc ở cổ nó tự trôi rồi. Ơn trời!
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2007
Những ngày tháng trên đất bạn Lào
Nói đến Lào ngay lập tức người ta liên tưởng đến một đất nước triệu voi (Theo tiếng Lào Lạn xạng có nghĩa là Triệu voi). Ấy vậy mà sau gần 4 năm sống và làm việc ở đây, tôi chẳng được một lần chiêm ngưỡng ông tượng nào. Có lẽ tôi chỉ ở một vùng biên giới nghèo và lạc hậu chăng?
Phải thú thật rằng tôi là một người say xe nên mỗi khi có việc đi đâu bằng ô tô là tôi rất ngại. Tôi nhớ có lần khi mới vào làm tại cơ quan mới, sếp hôm đó bay đi Viêng Chăn, xe cơ quan đưa sếp đi, tôi cũng lanh chanh đưa tiễn. Chỉ trụ lên đến Nội Bài, còn từ đó về Hà Nội tôi nằm thẳng cẳng và say đứ đừ cho đến mấy ngày sau đó. Tôi đâm lo vì sếp thông báo sắp tới đi sang Xiêng Khoảng (nơi tôi sẽ làm ở đó) phải đi bằng đường bộ. Nhưng tôi vẫn kiên quyết đi cho dù bố tôi hết sức can ngăn. Nào là tôi là chị lớn trong nhà nên ở nhà giúp đỡ bố việc cơm nước, nào là đi sang nơi rừng rú như thế nguy hiểm, rồi dễ bị sốt rét... Tôi thì nghĩ đơn giản hơn nhiều mặc dù trông tôi già hơn so với cái tuổi 22 hồi đó. Tôi quyết định thử sức mình.
Hành trình của đoàn chúng tôi gồm 3 người ( 1 lái xe, 1 kế toán (ở Thanh Hóa luôn) và tôi 1 phiên dịch), bắt đầu từ Hà Nội vào một ngày đầu tháng 11 năm 1998. Đoàn nghỉ tại Thanh Hóa một đêm vì 1 người trong đoàn nhân tiện về qua nhà để chuẩn bị đi xa. Híc, hai người này cũng buồn cười lắm. Một người khi gặp mặt tôi trông cũng đứng tuổi, khoảng ngoài 40 nhưng chưa đến nỗi già lắm, tôi gọi anh xưng em. Ông í lại gọi tôi bằng cháu.Ừ thì thích thế nào gọi thế. Chú thì chú. Còn người kia, tôi chỉ gặp qua điện thoại nên để cho chắc cú tôi gọi luôn bằng chú. Sau này khi làm việc với 2 "chú" này tôi mới biết tuổi, chỉ hơn tôi chút thôi. Chính cái việc gọi này mà cho đến bây giờ nhiều khi cũng thấy khó sửa và cả khó xử nữa.
Càng đi gần đến biên giới thì đường đi càng xấu. Quốc lộ 7A từ Diễn Châu lên đến cửa khẩu Nậm Cắn dài khoảng 290km thì có đến phân nửa là đường đồi núi. Con đường như con rắn dài uốn lượn trên các lưng chừng núi với các khúc cua tay áo làm cho khách bộ hành cảm giác nôn nao khó chịu vì bị lắc lư hết đưa về bên phải lại bị đẩy sang trái. Rút kinh nghiệm sau lần say xe lần đưa sếp đi sân bay, để chuẩn bị cho chuyến đi này hành trang của tôi còn có thêm cả mấy gói ô mai chua chua cay cay nữa. Trộm vía lần đó tôi không hề bị say xe tí nào mà còn hết sức tỉnh táo, không biết có phải tại sự háo hức của chuyến đi xa hay tại nhờ mấy gói ô mai kia nữa...
Qua biên giới thì trời đã về chiều. Khí hậu miền rừng núi cộng thêm hơi sương trắng lan tỏa trong gió bay là là trước mũi xe. Một cảnh tượng thật đẹp! Mở cửa xe tôi có thể hít thấy mùi sương ẩm ướt, cái lạnh se se và cái tinh khiết của núi rừng chiều dù chưa hẳn đã vào đông. Tôi được biết từ biên giới vào đến nơi BĐH đóng quân còn 130km nữa. Tôi dù tỉnh nhưng cũng thấm mệt vì quãng đường dài và chưa từng đi xa đến thế, cảm thấy lâu. Tôi bắt đầu đếm các cột km còn xuất hiện trên đường cho dù cột còn cột mất . Đây là con đường mà chúng tôi sẽ làm trong thời gian sau đó. Con đường đã xuống cấp nghiêm trọng, nhiều đoạn không còn là hình của con đường nữa, nhiều đoạn cua gấp, nhiều đoạn lên dốc làm cho tôi ù hết cả tai, tay cứ nắm chặt vào ca bin để khỏi đổ vào người ngồi bên cạnh.
7h30 tối, chúng tôi mới đến Bản Ban, nghỉ ở đó để ăn tối. Tôi tò mò về món ăn của nước bạn. Hôm đó chúng tôi ăn xôi, thịt gà luộc và rau cải luộc. Không biết tại đói hay tại vùng đó khí hậu lạnh nên tôi ăn thấy rất ngon, thịt gà và rau cải cứ gọi là ngọt lịm. Sau này tôi mới biết là vùng này rau cải thường được trồng xen với cây ...thuốc phiện nên rất ngọt. Ở cách biên giới Nậm Cắn khoảng 15km trên địa phận đất bạn có hẳn một vùng rộng trồng toàn cây tạo ra chất gây nghiện này cao ngang ngực người lớn, trông rất quyến rũ vì hoa của loại cây này rất đẹp.
Ăn tối xong chúng tôi tiếp tục tiến về thị xã Phôn sa vẳn, thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng. Hơn 50km mà chúng tôi đi mất hơn 2 tiếng đồng hồ. "Chú" lái xe trước đây đã ở Lào rồi và cũng đã đi đường này rồi nên cũng thông thạo tuy rằng đi cách đó 5 năm. Hỏi đường một lúc, xe chúng tôi cũng tìm ra nhà BĐH đang trọ. Ra đón chúng tôi là một loạt nam thanh niên quần...đùi áo...lót. Mọi người hồ hởi tay bắt mặt mừng (vì họ đã quen nhau từ trước, còn tôi là quân thêm nếm). Một chú (đích thị là chú), đã nhường phòng của mình cho tôi. Đi cả ngày đường mệt mỏi tôi lăn ra ngủ với rất nhiều điều mới đang chờ tôi ở phía trước.
(Còn tiếp)
Phải thú thật rằng tôi là một người say xe nên mỗi khi có việc đi đâu bằng ô tô là tôi rất ngại. Tôi nhớ có lần khi mới vào làm tại cơ quan mới, sếp hôm đó bay đi Viêng Chăn, xe cơ quan đưa sếp đi, tôi cũng lanh chanh đưa tiễn. Chỉ trụ lên đến Nội Bài, còn từ đó về Hà Nội tôi nằm thẳng cẳng và say đứ đừ cho đến mấy ngày sau đó. Tôi đâm lo vì sếp thông báo sắp tới đi sang Xiêng Khoảng (nơi tôi sẽ làm ở đó) phải đi bằng đường bộ. Nhưng tôi vẫn kiên quyết đi cho dù bố tôi hết sức can ngăn. Nào là tôi là chị lớn trong nhà nên ở nhà giúp đỡ bố việc cơm nước, nào là đi sang nơi rừng rú như thế nguy hiểm, rồi dễ bị sốt rét... Tôi thì nghĩ đơn giản hơn nhiều mặc dù trông tôi già hơn so với cái tuổi 22 hồi đó. Tôi quyết định thử sức mình.
Hành trình của đoàn chúng tôi gồm 3 người ( 1 lái xe, 1 kế toán (ở Thanh Hóa luôn) và tôi 1 phiên dịch), bắt đầu từ Hà Nội vào một ngày đầu tháng 11 năm 1998. Đoàn nghỉ tại Thanh Hóa một đêm vì 1 người trong đoàn nhân tiện về qua nhà để chuẩn bị đi xa. Híc, hai người này cũng buồn cười lắm. Một người khi gặp mặt tôi trông cũng đứng tuổi, khoảng ngoài 40 nhưng chưa đến nỗi già lắm, tôi gọi anh xưng em. Ông í lại gọi tôi bằng cháu.Ừ thì thích thế nào gọi thế. Chú thì chú. Còn người kia, tôi chỉ gặp qua điện thoại nên để cho chắc cú tôi gọi luôn bằng chú. Sau này khi làm việc với 2 "chú" này tôi mới biết tuổi, chỉ hơn tôi chút thôi. Chính cái việc gọi này mà cho đến bây giờ nhiều khi cũng thấy khó sửa và cả khó xử nữa.
Càng đi gần đến biên giới thì đường đi càng xấu. Quốc lộ 7A từ Diễn Châu lên đến cửa khẩu Nậm Cắn dài khoảng 290km thì có đến phân nửa là đường đồi núi. Con đường như con rắn dài uốn lượn trên các lưng chừng núi với các khúc cua tay áo làm cho khách bộ hành cảm giác nôn nao khó chịu vì bị lắc lư hết đưa về bên phải lại bị đẩy sang trái. Rút kinh nghiệm sau lần say xe lần đưa sếp đi sân bay, để chuẩn bị cho chuyến đi này hành trang của tôi còn có thêm cả mấy gói ô mai chua chua cay cay nữa. Trộm vía lần đó tôi không hề bị say xe tí nào mà còn hết sức tỉnh táo, không biết có phải tại sự háo hức của chuyến đi xa hay tại nhờ mấy gói ô mai kia nữa...
Qua biên giới thì trời đã về chiều. Khí hậu miền rừng núi cộng thêm hơi sương trắng lan tỏa trong gió bay là là trước mũi xe. Một cảnh tượng thật đẹp! Mở cửa xe tôi có thể hít thấy mùi sương ẩm ướt, cái lạnh se se và cái tinh khiết của núi rừng chiều dù chưa hẳn đã vào đông. Tôi được biết từ biên giới vào đến nơi BĐH đóng quân còn 130km nữa. Tôi dù tỉnh nhưng cũng thấm mệt vì quãng đường dài và chưa từng đi xa đến thế, cảm thấy lâu. Tôi bắt đầu đếm các cột km còn xuất hiện trên đường cho dù cột còn cột mất . Đây là con đường mà chúng tôi sẽ làm trong thời gian sau đó. Con đường đã xuống cấp nghiêm trọng, nhiều đoạn không còn là hình của con đường nữa, nhiều đoạn cua gấp, nhiều đoạn lên dốc làm cho tôi ù hết cả tai, tay cứ nắm chặt vào ca bin để khỏi đổ vào người ngồi bên cạnh.
7h30 tối, chúng tôi mới đến Bản Ban, nghỉ ở đó để ăn tối. Tôi tò mò về món ăn của nước bạn. Hôm đó chúng tôi ăn xôi, thịt gà luộc và rau cải luộc. Không biết tại đói hay tại vùng đó khí hậu lạnh nên tôi ăn thấy rất ngon, thịt gà và rau cải cứ gọi là ngọt lịm. Sau này tôi mới biết là vùng này rau cải thường được trồng xen với cây ...thuốc phiện nên rất ngọt. Ở cách biên giới Nậm Cắn khoảng 15km trên địa phận đất bạn có hẳn một vùng rộng trồng toàn cây tạo ra chất gây nghiện này cao ngang ngực người lớn, trông rất quyến rũ vì hoa của loại cây này rất đẹp.
Ăn tối xong chúng tôi tiếp tục tiến về thị xã Phôn sa vẳn, thủ phủ của Tỉnh Xiêng Khoảng. Hơn 50km mà chúng tôi đi mất hơn 2 tiếng đồng hồ. "Chú" lái xe trước đây đã ở Lào rồi và cũng đã đi đường này rồi nên cũng thông thạo tuy rằng đi cách đó 5 năm. Hỏi đường một lúc, xe chúng tôi cũng tìm ra nhà BĐH đang trọ. Ra đón chúng tôi là một loạt nam thanh niên quần...đùi áo...lót. Mọi người hồ hởi tay bắt mặt mừng (vì họ đã quen nhau từ trước, còn tôi là quân thêm nếm). Một chú (đích thị là chú), đã nhường phòng của mình cho tôi. Đi cả ngày đường mệt mỏi tôi lăn ra ngủ với rất nhiều điều mới đang chờ tôi ở phía trước.
(Còn tiếp)
Thứ Năm, 11 tháng 10, 2007
Hồi ký mang bầu Huy
Mang bầu và sinh con là cả một câu chuyện đầy lo lắng của mẹ. Sau khi sảy một lần, bố mẹ tuân thủ nghiêm ngặt chỉ dẫn của bác sĩ. Con là thành quả của bố mẹ đó :Rose: . Thế này nhé:
16/6/05: chưa có gì
27/6/05: Đi siêu âm, BS khuyên nên bắt đầu sự hình thành của một thiên thần :LoveStruc:
20/7/05: Siêu âm ko phat hiện gì rõ ràng, BS nghi chửa ngoài dạ con. Ôi, sao lại thế cơ chứ: :Surprise:. Thử quickstick thấy 2 vạch rồi cơ mà. BS yêu cầu đi xét nghiệm bêta HCG, kết quả làm mẹ lo lắng hơn nữa. Mẹ cảm thấy đau bụng nữa:Crying:
22/7/05: Siêu âm lại ở 108. BS khẳng định đã có hình ảnh túi ối. Mừng quýnh :Laughing:
25/7/05: Chị Nguyệt BS cho thuốc uống và tiêm.
8/05: Tiếp tục uống thuôc giữ đến khi thai hết 12 tuần tuổi. Đã có âm vang tim thai :)
3/9/05 (12 tuần): BS cho biết đã qua giai đoạn khó khăn. Con khoẻ.
5/10/05: SÂ ở Viện lão khoa. Mẹ tò mò muốn biết trai hay gái. BS ko cho biết, chỉ thông báo mắt mũi bình thường. Phù . Mẹ yên tâm hơn nữa khi nghe thấy tim con đập.
12/10/05: Mẹ cảm nhận được sự vận động của con, dù rất nhỏ nhưng rõ. Vậy là mẹ con mình có thể nói chuyện với nhau rồi đấy con à.
22/10/05: Con là con giai của bố mẹ rồi đấy. Mẹ ko có đồng minh rồi con nhỉ? Mẹ cứ về phe 2 bố con là được rồi. :p
27/10/05: SÂ 3 chiều đã nhìn thấy con rồi nhé, giống bố ghê :Nottalkin:
20/11/05: Oái, con đạp bùm bụp như tập võ vậy?
22/12/05: Mẹ con mình đi tiêm uốn ván đó, con có đau ko? Con thích nghe nhạc thì để mẹ bật cho con nghe nhé.
21/1/06: Mẹ con mình đi tiêm mũi uốn ván 2. Đau con nhỉ? Bây giờ con nặng 1kg 9 lạng rồi đó. Cứ thế phát triển nhé con yêu. :LoveStruc:
19/2/06: Con gan lì quá, ko xoay đầu xuống gì cả, theo kiểu này chắc phải mổ lấy con ra rồi đấy con ạ :Smiling: 20/3/06: Đi ăn cỗ cưới dì Thảo có ngon ko con? Mẹ đang mong chờ con từng ngày đây.
23/3/06: Mổ lấy con ra nè. Ôi, sao mà giống bố thế :LoveStruc: nặng 3.3kg đấy
16/6/05: chưa có gì
27/6/05: Đi siêu âm, BS khuyên nên bắt đầu sự hình thành của một thiên thần :LoveStruc:
20/7/05: Siêu âm ko phat hiện gì rõ ràng, BS nghi chửa ngoài dạ con. Ôi, sao lại thế cơ chứ: :Surprise:. Thử quickstick thấy 2 vạch rồi cơ mà. BS yêu cầu đi xét nghiệm bêta HCG, kết quả làm mẹ lo lắng hơn nữa. Mẹ cảm thấy đau bụng nữa:Crying:
22/7/05: Siêu âm lại ở 108. BS khẳng định đã có hình ảnh túi ối. Mừng quýnh :Laughing:
25/7/05: Chị Nguyệt BS cho thuốc uống và tiêm.
8/05: Tiếp tục uống thuôc giữ đến khi thai hết 12 tuần tuổi. Đã có âm vang tim thai :)
3/9/05 (12 tuần): BS cho biết đã qua giai đoạn khó khăn. Con khoẻ.
5/10/05: SÂ ở Viện lão khoa. Mẹ tò mò muốn biết trai hay gái. BS ko cho biết, chỉ thông báo mắt mũi bình thường. Phù . Mẹ yên tâm hơn nữa khi nghe thấy tim con đập.
12/10/05: Mẹ cảm nhận được sự vận động của con, dù rất nhỏ nhưng rõ. Vậy là mẹ con mình có thể nói chuyện với nhau rồi đấy con à.
22/10/05: Con là con giai của bố mẹ rồi đấy. Mẹ ko có đồng minh rồi con nhỉ? Mẹ cứ về phe 2 bố con là được rồi. :p
27/10/05: SÂ 3 chiều đã nhìn thấy con rồi nhé, giống bố ghê :Nottalkin:
20/11/05: Oái, con đạp bùm bụp như tập võ vậy?
22/12/05: Mẹ con mình đi tiêm uốn ván đó, con có đau ko? Con thích nghe nhạc thì để mẹ bật cho con nghe nhé.
21/1/06: Mẹ con mình đi tiêm mũi uốn ván 2. Đau con nhỉ? Bây giờ con nặng 1kg 9 lạng rồi đó. Cứ thế phát triển nhé con yêu. :LoveStruc:
19/2/06: Con gan lì quá, ko xoay đầu xuống gì cả, theo kiểu này chắc phải mổ lấy con ra rồi đấy con ạ :Smiling: 20/3/06: Đi ăn cỗ cưới dì Thảo có ngon ko con? Mẹ đang mong chờ con từng ngày đây.
23/3/06: Mổ lấy con ra nè. Ôi, sao mà giống bố thế :LoveStruc: nặng 3.3kg đấy
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)